"Rõ ràng hôm qua đã thông báo hôm nay hai chúng ta cùng đi công ty thực tập, bây giờ lại bất ngờ đổi ý như vậy là sao? Chẳng phải hôm qua bọn họ khen bản thiết kế của cậu rất đẹp sao, lúc đó bọn họ không khen tớ như vậy, nếu không cho đi thì cũng phải là tớ chứ, không phải…"
Nói được một nửa, cô ấy chợt giật mình.
Sau đó quay đầu nhìn Khương Chước, bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó.
"Không phải vì biết tớ là em gái của tổng giám đốc tập đoàn Khương thị nên mới ưu ái tớ chứ?"
Càng nghĩ, Khương Hân càng thấy đúng là như vậy.
"Không đi, tớ không đi nữa " Cô ấy lập tức nổi giận mắng chửi "Công ty rác rưởi, thật quá đáng. Tư Tư cậu yên tâm đi, tớ cũng không đi nữa Cùng lắm thì chúng ta lại đi tìm việc khác, trên đời này không phải chỉ có một công ty quảng cáo đó "
"Không được "
Trình Tư Tư liên tục xua tay, phủ nhận "Cậu không thể không đi, công ty này là lựa chọn đầu tiên của chúng ta, cậu có thể vào thì cứ yên tâm mà làm. Công ty này không được, tớ còn có thể đi phỏng vấn thử ở công ty khác, tớ không muốn cậu vì tớ mà từ bỏ cơ hội này."
"Nhưng mà…"
Khương Hân không biết nói gì, cô ấy biết tính tình của Trình Tư Tư, nếu cô ấy thực sự vì Tư Tư mà từ bỏ cơ hội làm việc này, Tư Tư nhất định sẽ rất áy náy, tình nguyện cả đời không đi làm.
Cuối cùng, Khương Khương cũng mở miệng hỏi Khương Chước.
"Anh, anh có cách nào không?"
"Cách sao?"
Khương Chước cúi đầu như đang suy nghĩ.
Chuyện Trình Tư Tư bị công ty từ chối thử việc là do anh sắp xếp trợ lý đi làm.
Sao anh có thể không có cách chứ
Nhưng anh vẫn giả vờ suy nghĩ một lúc rồi mới ngẩng đầu nhìn hai người đối diện.
"Công ty anh còn một vị trí thiết kế đồ họa, nếu em đồng ý thì có thể đến."
Tuy Khương Chước đang nói với Trình Tư Tư nhưng mà Khương Hân nghe thấy cũng liên tục gật đầụ
"Đúng rồi, sao em lại quên mất chuyện này chứ " Cô ấy rất vui vẻ, càng nói càng hăng.
"Tư Tư cậu không giống tớ, tớ là em gái ruột của tổng giám đốc tập đoàn, nếu như tớ đến công ty làm việc chắc chắn mọi người đều sẽ nịnh nọt lấy lòng tôi, hoàn toàn không có không gian tiến bộ thực sự, cho nên tớ mới không muốn đi. Nhưng cậu thì khác, cậu sẽ không gặp vấn đề này."
Nhưng đối mặt với ánh mắt cổ vũ của Khương Hân, Trình Tư Tư lại không vui nổi.
Đương nhiên cô đã từng nghĩ nếu có thể đến tập đoàn Khương thị làm việc là chuyện rất tốt, bởi vì cô biết, tương lai Khương Tự cũng sẽ vào công ty, cô cũng muốn đến gần Khương Tự hơn một chút.
Nhưng cô cũng biết, muốn vào tập đoàn Khương thị vô cùng khó khăn.
Không cần nghĩ cũng biết một cô gái mới ra trường như cô, nếu thực sự vào bằng cách này, cô sẽ không ngẩng đầu lên được ở công ty, cũng sẽ khiến Khương Chước vướng vào những lời bàn tán không đáng có.
Cuối cùng cô vẫn chọn từ chối.
Khương Chước không miễn cưỡng cô, cũng không thấy tiếc nuối, ngược lại nụ cười ẩn hiện trên môi anh cho thấy tâm lý nắm chắc phần thắng, như thể anh đã đoán được kết quả cuối cùng vậy.
Cô không đồng ý, Khương Hân cũng không tiện ép buộc cô.
Sau khi ăn sáng xong, Khương Chước vẫn lái xe đưa Khương Hân đi làm, còn Trình Tư Tư thì tiếp tục đi tìm việc.
Xe dừng lại bên đường, Trình Tư Tư xuống xe đi vòng ra trước xe vẫy tay chào anh.
"Cảm ơn anh Khương Chước đã đưa em đến đây "
Khương Chước mỉm cười gật đầu với cô, mỗi lần anh cười đều khiến người ta có cảm giác như được tắm mình trong gió xuân ấm áp.
Anh cười rất chân thành, để lại một câu "Chúc em may mắn "
Nhưng trong lời nói ấy có bao nhiêu phần là không thật lòng có lẽ chỉ có anh biết.