Mộc Sinh mua một chiếc điện thoại thông minh có giá khoảng một ngàn nhân dân tệ, cô cũng không cố ý chọn nó, đầu năm nay giá điện thoại thông minh tương đối cao, hơn nữa cô cũng chỉ dùng để gọi điện và gửi tin nhắn.
Vừa về đến nhà, Mộc Sinh đã bày tỏ suy nghĩ của mình với Mộc Trường Anh, cô muốn tới Kinh Đô, nghe cô nói vậy, Mộc Trường Anh im lặng một lúc lâu, hốc mắt bà đỏ bừng, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
Mộc Sinh thấy vậy thì nhíu mày, cô cũng không muốn thế, chỉ là chuyện cô đột ngột thay đổi tính tình có thể che giấu một khoảng thời gian, chứ không thể che giấu mấy tháng thậm chí nhiều năm, huống chi có rất nhiều hàng xóm biết tính cách trước kia của cô.
Cô có thể mượn lý do suýt chút nữa tức chết - dù sao cô đã bị sốt cao một ngày, lý do này hoàn toàn có thể dùng làm cái cớ về sự thay đổi tính tình của mình, nhưng suy cho cùng, trong sương cốt cô không phải nguyên chủ, không có khả năng hoàn toàn trở thành người khác, ngay cả thói quen của cô cũng thay đổi, nhân dịp Mộc Trường Anh và những người khác chưa nghi ngờ gì, cô muốn rời khỏi đây trước để Mộc Trường Anh khỏi sinh nghi, cứ để bà quen dần rồi hãy nói.
Dù sao cô sẽ gắn bó với người mẹ và em trai này cả đời, Mộc Sinh cũng muốn sống cả đời với họ, cô cũng không muốn sau này sẽ phải lo lắng điều gì, nếu không Mộc Trường Anh lại nghi ngờ cô bị trúng tà.
Mộc Nam Tịch lại thích đọc tiểu thuyết, tiểu thuyết trùng sinh chắc chắn đã từng đọc, khó có thể đảm bảo rằng cậu sẽ không nghĩ ngợi lung tung, nhất là khi tình huống kia có thể xảy ra.
Trước khi trùng sinh, cô cũng không tin có chuyện trùng sinh như vậy....
"Mẹ đừng suy nghĩ nhiều, con muốn tới Kinh Đô tìm một công việc để kiếm tiền học phí thôi, hơn ba vạn kia chỉ đủ cho con dùng hai năm."
Hiếm khi Mộc Sinh giải thích với mình, Mộc Trường Anh xoa xoa mắt, khàn giọng nói: "Mẹ có thể cho con tiền..."
"Không cần đâu, con có đủ rồi, Nam Tịch vẫn đang học lớp mười một, là lúc cần tiêu nhiều tiền nhất, con lên đại học rồi, có thể làm việc nuôi sống bản thân, mẹ nuôi Nam Tịch cho tốt là được rồi."
Mộc Sinh không ngờ lại giải thích vòng vo như vậy, khi nghe thấy lời giải thích thẳng thắn của Mộc Sinh, Mộc Trường Anh lập tức bật khóc: "... Mẹ biết mấy năm nay mẹ có lỗi với con, nhưng con yên tâm, cho dù thế nào mẹ cũng kiếm đủ tiền học đại học cho con!”
Mộc Sinh: "..."
Cô thật sự không nghĩ đến chuyện dùng tiền của Mộc Trường Anh, bà phải nuôi Mộc Nam Tịch, cũng không phải cô không hiểu, nhưng hiển nhiên đã hiểu lầm ý của cô.
Buổi chiều hôm sau, Mộc Sinh mua vé tàu hỏa đi Kinh Đô, lần đầu tiên trong đời Mộc Sinh ngồi tàu hỏa, trước kia đi đâu cô cũng đi máy bay, lần đầu tiên ngồi tàu hỏa, Mộc Sinh cảm thấy rất mới lạ.
Mộc Trường Anh muốn đặt vé máy bay cho cô, nhưng Mộc Sinh từ chối, vé máy bay mất một ngàn rưỡi, vé tàu hảo chỉ mấy bốn trăm rưỡi, đi đường cũng không mất tới hai ngày, cô có thể từ từ chịu đựng, nhất định sẽ vượt qua được.
Trước kia Mộc Sinh không phải lo lắng về chuyện tiền bạc, bây giờ rơi vào tình trạng thiếu tiền trầm trọng như vậy cô cũng có thể chấp nhận được, chứng tỏ tố chất tâm lý của cô rất tốt.
Thu dọn mọi thứ xong, buổi tối Mộc Nam Tịch về nhà ăn bữa cơm đoàn viên, nghe Mộc Sinh muốn đi, cả đêm cậu đều im lặng.
Sáng ngày hôm sau, Mộc Sinh phải tới ga xe lửa, cô không để Mộc Trường Anh đưa bản thân đi, Mộc Nam Tịch hiếm khi dậy sớm, vốn định đưa Mộc Sinh đi, lại bị một câu của Mộc Sinh chặt đứt ý niệm: “Mau về ngủ đi, lần sau cố gắng thi đậu!”
2 Đi tới Kinh Đô (2)
Mộc Nam Sinh xấu hổ nói: “Chị gọi điện thoại em sẽ không nghe máy!” Sau đó cậu đóng sầm cửa phòng lại.
Mộc Sinh nhún vai, cô không có ý định gọi cho Mộc Nam Tịch.
Không biết có phải vì Mộc Sinh muốn đi không, hôm nay thời tiết ở Hoài Thành đã ấm áp trở lại, Mộc Sinh mặc một chiếc áo thun màu trắng đơn giản, khi đến ga tàu, cô bị biển người trước mặt dọa sợ.
Khắp nơi đều có người xếp hàng dài, vô số người cầm hành lý chen chúc đi qua, túi lớn túi nhỏ, so với sân bay giống như hai thế giới.
Nhưng cảnh tượng này vẫn kém fan hâm mộ ra sân bay đón minh tinh.
Mộc Sinh lắc đầu, cô cầm hành lý bước vào đại sảnh, vì đến đúng giờ nên tàu hỏa Mộc Sinh ngồi đã bắt đầu soát vé, may mắn là dù đông người nhưng thời gian qua các cửa kiểm tra an ninh lại rất nhanh, Mộc Sinh chỉ mang theo một vali và một túi đồ ăn vặt nên ung dung đi qua, vượt qua nhiều biển báo chỉ đường, cô đã tìm thấy tàu hỏa của mình, bởi vì đặt vé giường cứng nên lúc Mộc Sinh đến, khoang tàu này vẫn chưa có người.
Lối đi rất hẹp, Mộc Sinh tìm đến giường của mình, tấm ga trải giường trên đó đã sạch sẽ, nhưng rõ ràng đã có rất nhiều người ngủ trên đó, cô mở vali, lôi một tấm ga trải giường mới tinh mà Mộc Trường Anh nhét vào rồi trải tấm ga rải lên trên, nhét vali xuống dưới giường, sau đó nhảy lên giường nghịch điện thoại.
Vé giường cứng này cô nhanh tay mới giành được, bởi vì ngày hôm sau đi luôn nên không có vé ngồi, nếu không phải lần đầu tiên mua vé nên còn bỡ ngỡ, có lẽ cô đã đặt vé giường mềm rồi, vé giường cứng này là do một người trả lại vé nên cô mới cướp được, nhưng không may lại ở giường thấp nhất.
Mộc Sinh cảm thấy mình thật may mắn, tâm trạng cô rất vui vẻ.
Cô là người đầu tiên đến, một lúc sau, người khác lần lượt đi lên, có đủ loại người đặt mua vé tàu hỏa, ngoại trừ một người đàn ông khỏe mạnh vạm vỡ, khoang này hầu hết đều là những người trẻ tuổi bình thường và các cha mẹ trẻ có con nhỏ, điều đáng ngạc nhiên hơn nữa chính là, trong khoang này cũng có một cô gái trẻ rất xinh đẹp, ăn mặc hợp mốt nhưng lại rất im lặng, thích nói chuyện, vừa vặn ở ngay cạnh giường của Mộc Sinh.
Xe lửa bắt đầu khởi động, Mộc Sinh lấy một gói bạc hà trong túi đồ ăn vặt mà Mộc Trường Anh mua cho cô, cô không biết mình có say tàu hỏa hay không, nhưng cô phải đề phòng trước.
Cũng may sau khi tàu hỏa chuyển động, cô không cảm thấy khó chịu gì nữa, nhưng không gian rất bí bách, mùi không được tốt lắm, lúc này, Mộc Sinh đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn mình, cô ngẩng đầu nhìn thì thấy người đàn ông vạm vỡ ở giường trên rụt đầu lại.
Mộc Sinh nhếch môi cười, cô cảm thấy chuyến tàu này không yên ổn như vậy, ánh mắt vừa rồi không mang theo ý đồ xấu xa!
"Hu hu hu hu..."
Đúng lúc này, tiếng khóc của một đứa trẻ vang lên, kèm theo đó là tiếng của đôi vợ chồng trẻ đối diện Mộc Sinh đang dỗ dành đứa trẻ, nhiều người không khỏi nhíu mày, may mà là ban ngày, mọi người cũng không quá để ý đến tiếng khóc của đứa bé
Đôi vợ chồng trẻ có vẻ hơi ngượng ngùng, mất một lúc lâu mới dỗ được đứa con một tuổi của mình, lúc này, không biết từ đâu truyền đến một tiếng hét lớn: "Ồn ào quá!"
Giọng nói thô và dày, sắc mặt của đôi vợ chồng trẻ đỏ bừng , nhưng họ không biết âm thanh phát ra từ đâu, Mộc Sinh nhìn về phía giường của người đàn ông vạm vỡ, cô dừng lại một chút, sau đó chuyên tâm nghịch điện thoại di động của mình.
1 Sự cố trên tàu hỏa
Cuối cùng Mộc Sinh cũng lĩnh giáo được sức mạnh của tàu hỏa, cũng may rạng sáng mai sẽ tới Kinh Đô, tuy rằng thời gian không được lý tưởng lắm.
Đồ ăn trên tàu hai ngày nay khó ăn muốn chết, bởi vì trong xe ngày càng khó chịu, cô ăn uống cũng không thấy ngon miệng, hai ngày uống mấy chai nước, cô cũng không thấy đói, chỉ ăn một hộp mì ăn liền.
Bởi vì bầu không khí nặng nề, cả ngày Mộc Sinh đều nằm trên giường.
Những người trẻ trong xe nhanh chóng làm quen với nhau, nhưng Mộc Sinh và cô gái xinh đẹp có vẻ không hợp nhau, hai ngày qua không ai nói với nhau câu nào.
Tính tình của người đàn ông vạm vỡ không tốt lắm, những người trong khoang nói với anh ta một lời nào, chỉ khác là ánh mắt của người đàn ông nhìn cô gái bên cạnh Mộc Sinh ngày càng trở nên kinh tởm, lúc đi qua giường cô gái còn cố ý đụng vào cô gái một chút, hình như cô gái kia cũng phát hiện ra, buổi tối cũng không dám ngủ, buổi sáng chỉ nằm sát vào bên trong chợp mắt chút thôi.
Có lẽ sắp tới nơi nên người đàn ông kia có chút nóng nảy, sang hôm sau nhân lúc cô gái kia đang ngủ bèn sờ eo cô gái, những người trẻ tuổi kia thấy cũng không nói gì, bởi vì vẻ mặt của người đàn ông kia rất hung dữ.
Chỉ khi nhân viên tới bán thứ gì đó, đối phương mới tức giận rút tay lại, cô gái kia đã bị đánh thức, nhưng dù có sợ hãi, cũng chỉ im lặng co người vào trong góc không nói một lời.
Buổi tối, Mộc Sinh đi ngủ sớm, nhưng vì tàu hỏa vốn ồn ào, cô ngủ cũng không say, mơ hồ bị tiếng khóc đánh thức, lúc tỉnh táo hơn mới biết tiếng khóc kia phát ra từ giường của cô gái, trong tiếng khóc còn mang theo tiếng kêu cứu yếu ớt.
"Cầu xin các người giúp tôi ... giúp tôi với ..."
Giọng cô gái hơi khàn, Mộc Sinh mở mắt ra, cô và cô gái đang đối đầu nhau, mượn ánh đèn từ toa tàu, Mộc Sinh quay đầu thì thấy người đàn ông kia đang đè cô gái lại, xe rách quần áo của cô gái, mặc dù cô gái giãy giụa nhưng cũng không dám gây ra tiếng động lớn, bởi vì có một con dao nhọn đang chĩa vào bụng cô gái.
Những người khác cũng bị đánh thức, nhưng không ai dám ngăn cản, thậm chí có hai người nằm ở một bên run rẩy, hiển nhiên không ai dám quan tâm.
Khi Mộc Sinh đứng dậy, một vài người nhìn thấy họ, họ sợ hãi nhìn sang, người đàn ông kia dường như đã nhận ra điều đó, gã ta ngẩng đầu lên, hung dữ mắng Mộc Sinh: "Mẹ mày, ít xen vào chuyện của người khác thôi, nếu không mày cũng sẽ bị như vậy!”
Để tăng tính răn đe, gã ta còn vung con dao về phía Mộc Sinh.
Cô gái bị đè nặng tuyệt vọng nhìn Mộc Sinh, trong miệng khẽ phát ra tiếng cầu cứu nho nhỏ.
Mộc Sinh nheo mắt lại, một luồng khí lạnh lẽo khiến người khác run sợ lan tỏa khắp cơ thể, đột nhiên, cô hành động nhanh như một con báo, hai ngón tay đập vào cổ tay người đàn ông, không biết chuyện gì xảy ra, bàn tay người đàn ông trở nên mềm nhũn, con dao cũng rơi trên giường cô gái.
Khi người đàn ông không kịp phản ứng, tay của Mộc Sinh đập vào sau đầu gã ta.