⬅ Trước Tiếp ➡
"Rầm" một tiếng, kèm theo tiếng giá đỡ kim loại rỗng bên cạnh giường, đầu của người đàn ông đập vào bên trên, sức lực mạnh đến nỗi khiến người đàn ông bắn ngược lại hai lần, gã ta trợn trắng mắt, tuột xuống người cô gái, ngất đi.
Đột nhiên, cả khoang tàu im lặng như chết.
Không biết từ đâu truyền đến tiếng thì thào bàn tàn: "Đẹp trai quá..."
2 Sự cố trên tàu hỏa
Mọi người nghe vậy thì sợ hãi gật đầu, vừa rồi động tác của Mộc Sinh rất gọn gàng dứt khoát, giống như đang đóng phim vậy, không ngờ cô gái ít nói này lại là cao thủ!
Trong lòng mọi người đều có cảm giác tôn kính cao thủ, thế nhưng bầu không khí lúc này không hợp cho lắm, nên không có ai ra bái kiến cao thủ.
Để người đàn ông nằm trên mặt đất, Mộc Sinh kiểm tra thời gian trên điện thoại của mình, 3 giờ 40 phút.
Cô khẽ chửi rủa một tiếng: “Ngủ cũng không yên!” Cô đúng là có nghiệt duyên với mấy chuyện như này, lần trước là chuyện của Hải Ca, lần này cũng thế!
Hiện giờ tỉnh cũng tỉnh rồi, dù sao năm giờ tàu hỏa sẽ đến Kinh Đô.
Mộ Sinh đang định tắt điện thoại thì thấy cô gái ở giường bên cạnh vội vàng bò tới, tay ôm chăn bông, lúc trèo lên giường Mộc Sinh, vệt nước mắt chưa kịp khô, thấy ánh mắt lạnh nhạt của Mộc Sinh, cô gái cầu xin: ‘Tôi có thể ngủ...ngủ trên giường cô một lát không?”
Rõ ràng hành vi vừa rồi của Mộc Sinh đã an ủi tâm lý của cô gái, lúc này cô gái đã coi Mộc Sinh là cứu tinh rồi.
"Vậy tôi ngủ giường cô được không?"
Mộ Sinh thích sạch sẽ, không thích tiếp xúc thân mật với người khác, người khác nằm cùng giường với cô, cô khó mà chấp nhận được, ai ngờ vừa nói xong, cô gái kia đã bật khóc: “Tôi...tôi muốn ngủ bên cạnh cô.”
Cô gái vừa gặp phải chuyện kia nên sợ chết khiếp, trong không gian xa lạ này, cô sinh ra cảm giác ỷ lại vào người con gái mình chưa từng thấy này, quan trọng hơn là, đó là một loại tâm lý an ủi.
Mộc Sinh im lặng một lúc, sau đó chỉ vào người đàn ông đang ngất xỉu: "Cô định xử lý gã ta như nào?”
"Nhất định phải báo cảnh sát!"
Đôi vợ chồng trẻ đối diện Mộc Sinh cắt ngang, nhưng cô gái lại co rúm lại, ánh mắt né tránh nhìn Mộc Sinh: “Tôi...tôi không muốn báo cảnh sát...”
"Tại sao?"
"Tại sao lại không báo cảnh sát?"
Lúc này, không chỉ có hai vợ chồng trẻ, mà những trẻ tuổi khác cũng chen vào, đột nhiên, Mộc Sing vỗ tay một cái: “Đúng lúc tôi cũng không muốn phiền toái!”
Khi cô gái kia báo cảnh sát, có lẽ cô sẽ phải theo cô ấy đến đồn cảnh sát, Mộc Sinh không muốn xảy ra chuyện như thế này vào ngày đầu tiên cô đến Kinh Đô, về phần cô gái kia nghĩ như nào, đó là suy nghĩ của cô ấy, cô không xen vào.
Nghe Mộc Sinh nói vậy, bọn họ nhìn nhau không nói gì.
Cuối cùng cô gái kia cũng được ngủ ở trên giường của Mộc Sinh một lúc, trước khi ngủ còn cho cô biết tên của mình, Mặc Dao, Dao trong xa xôi, sau đó níu lấy góc áo Mộc Sinh ngủ thiếp đi.
Trong lúc người đàn ông to lớn kia nằm hôn mê trên mặt đất, nhân viên tới kiểm tra thấy vậy thì rất ngạc nhiên, Mộc Sinh bình tĩnh nói một câu: “Không biết, có lẽ anh ta bị bệnh, thích ngủ trên đất...”
Trong khoang không ai nói gì, vì tránh để nhân viên nghi ngờ, mọi người vẫn nói sơ chuyện đã xảy ra, nhân viên phục vụ lập tức hiểu ra, thấy người trong cuộc không có ý định truy cứu, đối phương lại càng không muốn xen vào chuyện này.
Loại chuyện này cũng thường gặp trên tàu hỏa...
Mộc Sinh ra tay nặng hơn bình thường, bởi vì chỗ bị đánh là chỗ đặc thù nên người đàn sẽ hôn mê vài tiếng đồng hồ, những chuyện phát sinh sau khi tàu hỏa tới nơi cũng không liên quan tới cô nữa.
Sau khi đến nhà ga, bởi vì bên ngoài trời còn tối, rất nhiều người đều nghỉ ngơi một chút ở nhà ga, người nhà đến đón một số người vẫn chưa tới, Mộc Sinh đánh thức Mặc Dao rồi xuống xe, không ngờ Mặc Dao lại đuổi theo cô.
1 Đi theo cô
"Cô đi theo tôi làm gì?"
Mộc Sinh nhìn cô gái nhắm mắt đang đuổi theo, cô có chút đau đầu.
Mặc Dao xách theo một chiếc vali to màu trắng bạc, mái tóc dài bồng bềnh, vẻ ngoài đơn thuần thoát tục của cô đã thu hút sự chú ý của nhiều người, thấy Mộc Sinh nói chuyện với mình, cô vui vẻ tiến lên: “Lần đầu tiên cô tới Kinh Đô à?”
Mộ Sinh khẽ cau mày đi về phía trước: "Ừ."
"Tôi cũng vậy ..." Mặc Dao trông có vẻ hưng phấn: "Chúng ta kết bạn đi?"
"..."
Lần đầu tiên Mộc Sinh hối hận vì đã xen vào chuyện của người khác.
Nhưng trong hoàn cảnh đó, cô không thể nhắm mắt làm ngơ được, nhưng cô không ngờ rằng cô gái này lại ... quấn người như vậy!
Cô gái cũng thay đổi hình tượng im lặng khi ngồi trên xe lửa của mình, khi Mộc Sinh đồng ý, cô ấy bắt đầu huyên thuyên: "Mình đến Kinh Đô để đi học, cậu cũng vậy hả? Chúng ta ở chung đi, cậu yên tâm, mình biết nấu cơm giặt quần áo, cái gì cũng biết ... "
Chủ đề thật kỳ lạ, Mộ Sinh nghĩ mãi vẫn không hiểu Mặc Dao nói với cô chuyện này để làm gì, cô lên tiếng cắt ngang: "Cậu học trường nào?"
"Đại học Trung Hí!"
Trường học khác biệt, vừa nghe xong, Mộc Sinh có chút ngạc nhiên: "Cậu muốn vào giới giải trí sao?"
Đại học Trung Hí ở Kinh Đô nổi tiếng khắp cả nước, tất cả sinh viên vào đó học đều muốn vào giới giải trí, chẳng qua người nổi tiếng nhất là người dẫn chương trình của khoa phát thanh truyền hình, những sinh viên có thể vào đại học Trung Hí đều có ngoại hình nổi bật, khi một số đạo diễn lớn muốn tuyển người mới, hầu hết họ đều tìm kiếm người mới từ Trung Hí, vì vậy, nếu muốn vào Trung Hí, trong nhà phải có tí quan hệ, dù sao hàng năm đều có rất nhiều người muốn vào Trung Hí.
Mộc Sinh đánh giá Mặc Dao vài lần, xét về diện mạo thì đạt tiêu chuẩn, đặc biệt là nhan sắc xinh đẹp, ngoại hình có vài phần nổi trội, nhìn thoáng qua cũng dễ dàng nhớ kỹ cô ấy, trên người có một loại khí chất thuần khiết như hoa bách hợp, nhiều thêm vài phần tươi mát, người như vậy tiến vào giới giải trí cho dù không quá nổi tiếng thì cũng nổi tiếng vừa vừa.
Giới giải trí là một cái chảo nhuộm, không phải Mộc Sinh nghe người ngoài đồn bậy, địa vị ở kiếp trước cũng cô không tính là thấp, cũng nghe người trong giới nói qua, sau lưng người trong giới giải trí đều có hậu đài mạnh mẽ, những minh tinh thoạt nhìn thanh thuần cũng sử dụng quy tắc ngầm rất nhiều lần, ở trong giới giải trí, nếu không có bản lĩnh, không có chỗ dựa sẽ không thể bước tiếp!
Có thể nổi tiếng như vậy, thủ đoạn sao có thể tầm thường được?
Trừ một số ít may mắn có thể nổi tiếng, nhưng những người may mắn như vậy được mấy người?
Mộc Sinh không thích giới giải trí, cô cũng lười đi khuyên người khác, ánh mắt Mặc Dao sáng long lanh khi nhắc đến Trung Hí, điều này cho thấy cô ấy quyết tâm như nào, tội gì Mộc Sinh phải để tâm đến cô ấy.
"Đúng vậy, mình muốn làm minh tinh!"
Trong mắt Mặc Dao tràn đầy ánh sáng, Mộc Sinh nhún nhún vai: "Lý tưởng rất tốt, nhưng hiện tại cậu không cần đi theo tôi."
“Cậu còn chưa nói cho mình biết tên, học trường nào?” Mặc Dao bỏ qua những lời Mộc Sinh nói, cô phải hỏi tên Mộc Sinh cho bằng được.
Mộc Sinh hiếm khi có chút không vui, cô không thích người khác chất vấn mình, vừa định nói thì đột nhiên nghe thấy tiếng ồn ào phía trước.
Lúc này hai người đang đi đến sảnh của ga tàu, lúc đi qua một lối đi ngầm, mặc dù là sáng sớm, nhưng trong lối đi có rất nhiều người, thỉnh thoảng có một nhóm năm ba người nước ngoài.
Tuy ồn ào, nhưng phía trước rõ ràng là tiếng cãi nhau, sự chú ý của Mộc Sinh và Mặc Dao nhất thời bị hấp dẫn.
⬅ Trước Tiếp ➡