Mộc Trường Anh uống hết cháo, bà cười nói: “Đứng dậy trước con rồi, ăn xong liền chạy ra ngoài, nói là rèn luyện sức khỏe.” Nói gần nói xa còn có chút tự hào, dù sao cũng là đứa con trai mình yêu thương đã quen, lúc này lại bất giác so sánh với Mộc Sinh, cũng may Mộc Sinh không thèm để ý.
Cô chỉ cười nhếch mép, trước đây được nghỉ thằng nhóc kia thường ngủ đến mười một mười hai giờ trưa mới dậy, hôm nay mặt trời mọc đằng tây, có lẽ tối hôm qua giận dỗi nên hôm nay ra ngoài tìm người trút giận.
Nhưng cô không nói, để cho Mộc Trường Anh đắm chìm trong ảo tưởng "Cuối cùng con trai mình cũng trưởng thành”, cơm nước xong xuôi cô liền đi súc miệng.
Đáng lẽ tám giờ cô phải đi làm, nhưng tối hôm qua cô nhất thời đổi ý không muốn đi nữa, mấy ngàylương cô cũng lười lấy, dù sao khoản tiền cho vay cũng lấy lại được rồi, sinh hoạt phí cũng không cần lo, cho dù trả trước tiền học phí, cô vẫn có thể kéo dài hai năm, hai năm cũng đủ để cô tìm được một công việc tốt.
Cô không khách khi đến phòng Mộc Nam Tịch lấy ipad của cậu ta nghịch, lúc Mộc Trường Anh quét dọn vệ sinh nhìn thấy cũng không nói gì, bà cười nói: “Mộc Sinh, mẹ mua điện thoại cho con nhé.”
Cô cảm thấy hơi áy náy, mấy năm qua, bà đã chiều chuộng con trai hết mức có thể, Mộc Nam Tịch muốn máy tính hay ipad bà đều mua cho, còn con gái ngay cả điện thoại cũng không có.
Tuy gia cảnh nhà họ Mộc không tốt, nhưng cũng không phải dạng ăn không đủ no mặc không đủ ấm, cho dù mua cho Mộc Nam Tịch nhiều thiết bị thông minh, khẽ cắn môi vẫn có thể sống được, nhưng thêm một đứa con gái lại thành nghèo rớt mồng tơi, vì vậy hoàn cảnh gia đình này không tốt lắm cũng dựa trên lập trường của Mộc Sinh.
"Vâng."
Mộc Sinh không từ chối, cô thực sự cần điện thoại di động.
Lúc này, nhìn thấy một tin tức bản thân đang cần tìm, Mộc Sinh khẽ “A” lên một tiếng.
‘Một vụ tai nạn ô tô lớn đã xảy ra trên đường cao tốc Ma Đô Ngoại Hoàn, một chiếc ô tô va chạm với hai xe tải lớn, ô tô bị nghiền thành đống sắt vụn, nữ tài xế ô tô tử vong tại chỗ!”
Ngón tay của Mộc Sinh chạm nhẹ vào hai chữ tử vong...
1 Đi tới Kinh Đô (1)
Gần tới giờ ăn trưa Mộc Nam Tịch mới trở về, bởi vì Mộc Trường Anh nói buổi chiều sẽ đi mua điện thoại cho Mộc Sinh, vì vậy, thấy Mộc Nam Tịch trở về, bà hỏi một câu: "Nam Tịch, chiều này mẹ và chị con đi mua điện thoại, con có đi không?”
Nghe thấy câu này, vẻ mặt của Mộc Nam Tịch càng trở nên kỳ quái.
Mộc Sinh đi vào phòng bếp bưng đồ ăn, không thèm để ý đến cậu ta.
Buổi sáng Mộc Nam Tịch không về không phải chạy bộ để rèn luyện sức khỏe như lời cậu ta nói với mẹ mình, mà cho dù có chạy cũng không chạy cả buổi sáng, đúng như lời Mộc Sinh dự đoán, trong lòng cậu ra tức giận nên muốn chạy ra ngoài trút giận, không ngờ lại nghe thấy một tin tức chấn động.
Phan Thành Dương, người bạn thời thơ ấu của cậu ta trong tiểu khu đã kể cho cậu ta nghe một chuyện, chị cậu ta đã đánh cả nhà Ngô Miêu Hoa!
"Nghe như lời của mẹ mình nói! Lúc ấy chị cậu yêu cầu Ngô Miêu Hoa trả lại tiền, không ai biết chị ấy đã đòi như thế nào, ngày đó có rất nhiều người nghe thấy Ngô Miêu Hoa và con trai bà ta la hét thảm thiết, cuối cùng Ngô Miêu Hoa gọi cảnh sát, nói chị cậu đánh cả nhà bọn họ, nhưng sau khi nghiệm thương lại không có thương tích, cũng không có video giám sát, cách sát không còn cách nào khác đành ép Ngô Miêu Hoa trả tiền....nghe nói lúc ấy có người thấy con trai Ngô Miêu Hoa kéo chị cậu vào...”
Lời nói của cậu bạn thuở nhỏ đã làm mới tam quan của Mộc Nam Tịch, còn sâu sắc hơn sự kích thích mẹ cậu mang lại, tính tình của người nhà họ Ngô như nào, Mộc Nam Tịch đã tận mắt chứng kiến, con trai Ngô Miêu Hoa là một tên lưu manh, vô lại, vô cùng hung dữ, Ngô Miêu Hoa là người đàn bà chanh chua, từ nông thôn dọn tới đây, không một ai trong khu này dám động đến bọn họ, chị cậu có tài đức gì mà dám chống lại cả gia đình này?
Mộc Nam Tịch cảm thấy hoang mang, vẫn không muốn chấp nhận sự thật này, nhưng sau nhiều lần hỏi han, cậu cũng đành phải chấp nhận đây là sự thật.
"Mấy ngày nay tên khốn nạn nhà họ Ngô không dám quay về tiểu khu nữa rồi, mấy ngày nay Ngô Miêu Hoa đều vịn eo kêu đau, bác sĩ nói không sao nhưng bà ta vẫn kêu đau, rốt cuộc chị câu có đánh thật hay không vậy? Lúc ấy rất nhiều người nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của người nhà họ Ngô, mọi người đều cảm thấy đáng đánh, nhưng lại không thấy miệng vết thương, lúc ấy mọi người đều nghĩ, con gái nhà họ Mộc này không lên tiếng thì thôi, vừa lên tiếng đã hù chết rất nhiều người!”
Sau khi biết được sự thật, sắc mặt của Mộc Nam Tịch rất phức tạp, chả trách Mộc Sinh kêu cậu ta hỏi thăm mọi người, hóa ra năm ngày cậu ta không về, thế giới đã thay đổi thật rồi!
Nhớ tới hai lần thua Mộc Sinh đêm hôm qua, không biết tại sao, mặc dù cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương, nhưng không còn tức giận nhiều nữa, thậm chí còn hơi tò mò.
Tại sao Mộc Sinh đột nhiên lợi hại như vậy?
Đây cũng là lý do tại sao khi trở về nhà, vẻ mặt của cậu rất kỳ quái, bây giờ mẹ cũng bị Mộc Sinh “Dỗ dành” g rồi, Mộc Nam Tịch rất muốn biết chuyện gì đã xảy ra.
Nghĩ vậy, cậu ta kéo Mộc Trường Anh vào phòng mình hỏi, vẻ mặt Mộc Trường Anh có vẻ khó xử, bà suy nghĩ một chút nói kể hết chuyện Ngô Miêu Hoa đến tận cửa vay tiền cho Mộc Nam Tịch nghe.
Ai ngờ sắc mặt Mộc Nam Tịch đột nhiên thay đổi sau khi nghe xong lời giải thích của Mộc Trường Anh: "Mẹ, không phải chứ? Cha để lại tiền cho chị, tiền này là tiền chị học đại học? Tại sao mẹ lại đưa cho người đàn bà đanh đá vô lý kia?"
Mặc kệ xem thường, chướng mắt Mộc Sinh như thế nào, nhưng dù sao cũng có quan hệ huyết thống, bình thường cậu chỉ ham hố chút thiên vị của mẹ mà thôi, nhưng một khi xảy ra chuyện, cậu sẽ bảo vệ Mộc Sinh.
2 Đi tới Kinh Đô (1)
Mộc Trường Anh quay mặt lại, xấu hổ xấu hổ không dám nhìn vào ánh mắt dò hỏi của con trai, đầu óc bà cũng không có vấn đề, được Mộ Sinh thông não, cộng thêm chuyện của Ngô Miêu Hoa, bà đã tỉnh ngộ từ lâu rồi, cũng hiểu được những gì đã làm với Mộc Sinh lúc trước sai trái như nào, “ Chuyện này....là lỗi của mẹ, vậy nên bây giờ mẹ mới muốn bù đắp cho chị con...”
Nghe thấy lời nói xấu hổ và thận trọng của Mộc Trường Anh, Mộc Nam Tịch có chút phiền muộn, trước đây cậu ghét Mộc Sinh, một phần là vì tính cách của Mộc Sinh, một phần là muốn mẹ quan tâm đến mình nhiều hơn, thế nhưng, thái độ của Mộc Sinh đột nhiên thay đổi, trong lòng cậu có chút mừng rỡ, nhưng lại có một loại bất lực không biết phải đối mặt như thế nào.
Cho đến khi giọng nói lạnh lùng của Mộc Sinh vang lên:
"Giờ ăn cơm mà hai người chạy đi đâu vậy?"
Hai người lúng túng đẩy cửa bước ra, Mộc Sinh đứng cạnh bàn ăn nhẹ nhìn bọn họ, Mộc Trường Anh kéo ghế ra, cười nói với cô: "Ăn cơm thôi, Nam Tịch, hôm nay chị con nấu cơm đó!"
Mộc Nam Tịch: "..." Trước kia không phải đều do chị ấy nấu sao.
Cậu lập tức hiểu ra, nhất định là Mộc Sinh đã ngừng nấu ăn kể từ sau vụ việc Ngô Miêu Hoa ... Chẳng trách tối hôm qua Mộc Trường Anh lại ra ngoài mua đồ ăn.
Tay nghề nấu nướng của Mộc Sinh quả thực rất đỉnh, khoai tây thái sợi xào chua cay, thịt heo xào tiêu xanh, bắp cải ngâm dấm, canh rau thịt viên, mấy đồ ăn đơn giản vào tay cô đều có đủ sắc hương vị, hoàn toàn đối lập với cơm trong trường, ý niệm không muốn trọ ở trường trong đầu Mộc Nam Tịch lại nổi lên.
"Ngon không?"
Lúc Mộc Nam Sinh đang vùi đầu ăn cơm, Mộc Sinh đột nhiên chống tay vào đầu nhìn cậu hỏi một câu, vẻ mặt có chút mong đợi, Mộc Nam Tịch ngẩn người, chuyện này cũng không cần nói dối, vì thế cậu thành thật gật đầu.
"Ồ ... Vậy thì ăn nhiều một chút."
Mộc Sinh có chút vui vẻ.
Mộ Trường Anh cũng vui mừng, cho rằng hai chị em đã hòa thuận với nhau, bà khẽ nói: "Chị con bảo con ăn nhiều một chút kìa!”
Mộc Nam Tịch: "..." Cậu cảm thấy Mộc Sinh không có ý này.
Mộc Sinh đúng là không có ý này, kiếp trước cô là tai họa trong phòng bếp, rán trứng cũng có thể gây ra hỏa hoạn, kỹ năng nấu nướng bây giờ giống như trời sinh đã biết, hơn nữa lại còn xuất sắc như vậy, nhất định là thừa kế từ nguyên chủ, giống như cho không cô một kỹ năng, nếu để cấp dưới ở kiếp trước biết được, không biết họ có bị hù chết không?
Sau khi ăn xong, Mộc Trường Anh đi rửa bát, Mộc Nam Tích nhăn nhó ngồi trên ghế sô pha như có chuyện muốn nói, thấy bộ dạng muốn nói lại thôi của cậu, Mộc Sinh ngứa mắt cái kiểu ra vẻ ta đây như con gái của cậu ta nên hừ lạnh một tiếng: “Có rắm mau thả!"
Gương mặt Mộc Nam Tịch đen như đít nồi, cậu đứng lên, tức giận đóng sầm cửa lại.
Thấy người ta tức giận bỏ chạy, Mộc Sinh thở dài: "Người trẻ bây giờ thật dễ nổi nóng..."
Sau khi Mộc Trường Anh rửa bát xong, bà đưa Mộc Sinh đi mua điện thoại di động, bà không hỏi Mộc Nam Tịch đã đi đâu, mà cầm túi rồi ra ngoài với Mộc Sinh.
Vừa ra khỏi cửa thì tình cờ gặp Ngô Miêu Hoa, bà ta là một phụ nữ trung niên mập mạp, một mình có thể chiếm chỗ ngồi của ba người, mắt híp, miệng to, hai má như cái bánh bao hấp lên men, mặt đầy mỡ khiến người khác phản cảm, nhìn qua đã biết là người nhiều chuyện, khi nhìn thấy Mộc Sinh, ánh mắt bà ta như gặp quỷ, vội vàng đóng cửa lại.
Mộc Trường Anh thấy vậy thì lắc đầu, trước đây bà có chút căm ghét Ngô Miêu Hoa này, bây giờ thấy người kia sợ Mộc Sinh lại có chút vui mừng, chỉ có Mộc Sinh nhìn về phía nhà của Ngô Miêu Hoa, khóe môi cong lên một độ cong không dễ phát hiện, cô tỏ vẻ điềm nhiên như không bảo Mộc Trường Anh rời đi.
1 Đi tới Kinh Đô (2)