Quá giống, rất giống người kia.
Chính bởi vì giống cho nên nàng ta mới nhìn không thuận mắt, bởi vì không có ai có đủ tư cách để giống người kia!
vì sao diễn như vậy? (1)
Phía trước quầy bar được nhân viên đoàn phim dọn trống một khoảng để Mộc Sinh cùng Bạch Di Nhã đối diễn.
Lý Châu ngồi sau máy quay, cũng giống như những người xung quanh nhìn chằm chằm không chớp mắt vào Mộc Sinh. Hắn hy vọng, Mộc Sinh sẽ không khiến hắn thất vọng.
Bạch Di Nhã đương nhiên hiểu mọi người đều chú ý trên người Mộc Sinh, nàng ta cũng không có để ý cảm xúc, huống chi bản thân nàng ta cũng tò mò, Mộc Sinh rốt cuộc có thể diễn ra một Kiều Mộc Nhiên thế nào?
Bạch Di Nhã chỉ biết rằng, nàng ta cần tận lực diễn tốt vai chính của mình.
Lý Châu còn chưa có nói diễn, Mộc Sinh đã bày ra bộ dạng biếng nhác. Đoạn kịch bản nàng cùng Bạch Di Nhã phối hợp diễn hôm nay chính là lần gặp mặt đầu tiên của An Tiểu Hạ cùng Kiều Mộc Nhiên.
Lúc này, An Tiểu Hạ nhìn vô cùng chật vật. Bởi vì lúc nhỏ ở nhà không được coi trọng, lại vì đi ra ngoài tìm em trai An Tống, trên người mang theo không nhiều tiền, đến lúc tiêu hết tiền ở chốn kinh đô không hề quen thuộc này thì vô cùng tuyệt vọng, cái loại tuyệt vọng này không phải ai cũng có thể hiểu được.
Đúng lúc này, An Tiểu Hạ cùng Kiều Mộc Nhiên gặp nhau, đúng, An Tiểu Hạ không phải là gặp nam chính trước mà là gặp Kiều Mộc Nhiên trước.
Mà nguyên nhân vô cùng kỳ diệu. Nàng là ở tình trạng cùng đường còn hăng hái làm việc nghĩa, cái túi của Kiều Mộc Nhiên bị cướp là nàng cố sức đoạt lại được, vì để cảm ơn, Kiều Mộc Nhiên báo đáp nàng, cho nàng một chỗ ở, cũng là giúp nàng tìm em trai.
Mà các nàng diễn, đúng là cảnh An Tiểu Hạ giúp Kiều Mộc Nhiên lấy lại cái túi xách, về nhà Kiều Mộc Nhiên ăn cơm.
Bởi vì trong kịch bản, An Tiểu Hạ đói vô cùng, mà lúc này, Bạch Di Nhã không chỉ phải mặt đối mặt với Mộc Sinh mà còn phải ở trên bàn ăn thể hiện ra được cái cảm giác ăn uống thỏa thích, đơn giản.
Lúc hai người ngồi xuống, Lý Châu còn muốn xác nhân lại: “Mộc Sinh, cô không có vấn đề gì chứ?”
Mộc Sinh lắc lắc đầu: “Không có, có thể bắt đầu rồi!”
Lời này khiến Bạch Di Nhã phải nhìn nàng một cái, còn Lý Châu thì gật đầu: “Được, bắt đầu thôi.”
“Diễn!”
Tiếng hô chưa dứt, ánh mắt Bạch Di Nhã tức khắc biến đổi.
Nàng ta không còn là Bạch Di Nhã dịu dàng trước đó, thay vào là vẻ mặt thanh thuần hoạt bát, nhưng lại không giấu được vẻ mệt mỏi của An Tiểu Hạ. Cùng lúc đó, tay nàng đưa lên, ngón tay khép lại giống như tư thế cầm đũa, dùng sức và không khí trước mặt vào miệng, cái miệng cũng hoạt động giống như đang nhai cơm, bộ dạng rất chân thật. Thanh âm của Bạch Di Nhã cũng tựa như trong miệng đang ngậm cơm nên có chút hàm hồ: “Cảm ơn cô đã mời tôi ăn cơm…”
Lập tức mọi người trong quán net đều nhìn Mộc Sinh. Không thể không nói, Bạch Di Nhã diễn vô cùng chân thật, thần thái của An Tiểu Hạ cũng vô cùng sinh động, Lý Châu trong lòng vô cùng tán thưởng Bạch Di Nhã.
Nhưng mà Mộc Sinh…
Lý Châu nhíu mày…
Mộc Sinh có vẻ như không có biểu hiện diễn, nàng ta vẫn duy trì dáng vẻ vân đạm khinh phong* như vậy, chỉ có ánh mặt của nàng thì thay đổi, không còn mang theo ý cười mà là loại cảm giác yên lặng, bình tĩnh.
* Vân đạm khinh phong: thờ ơ, lạnh nhạt, bình thản, không màng đến điều gì khác
Đoạn diễn này lời kịch của Mộc Nhiên không nhiều, chỉ có ba câu, đều là Bạch Di Nhã nói để thúc đẩy cốt truyện phía sau phát triển. Chính vì nguyên nhân như vậy, thần thái của Kiều Mộc Nhiên càng khó nắm bắt, đây cũng chính là lý do Lý Châu chọn đoạn này để Mộc Sinh diễn thử.
vì sao diễn như vậy? (2)
Lần đầu tiên Kiều Mộc Nhiên gặp được An Tiểu Hạ sẽ như thế nào? Nàng ta sẽ có biểu hiện gì, trong sách không có miêu tả rõ lắm, chỉ là miêu tả dáng vẻ bề ngoài cùng khí chất của Kiều Mộc Nhiên.
Tiêu Kha Kha đứng bên Triệu Tuấn Kiên ném ra ánh mắt “quả nhiên như thế”. Lý Châu cau mày nhưng vẫn để Mộc Sinh tiếp tục diễn, không có kêu ngừng.
Cho đến…
“Đúng rồi, tôi còn chưa có biết tên của cô. Tôi tự giới thiệu trước. Tôi tên là An Tiểu Hạ.” Bạch Di Nhã buông “đôi đũa” xuống, hơi mỉm cười nhìn về phía Mộc Sinh, Mộc Sinh đưa mắt nhìn nàng ta một cái, bình tĩnh nói: “Tôi là Kiều Mộc Nhiên.”
Đây là câu thoại đầu tiên của Mộc Sinh, An Tiểu Hạ nói nhiều như vậy nhưng đây lại là câu nói đầu tiên của Kiều Mộc Nhiên.
Năm chữ này, Mộc Sinh nói với vẻ vân đạm phong khinh, lời nói không nhẹ không nặng, thanh âm không hỗn loạn tựa như một lời trần thuật. Hai mắt Kiều Mộc Nhiên yên tĩnh nhìn An Tiểu Hạ, tựa như vừa rồi dù An Tiểu Hạ có giúp nàng lấy lại cái túi thì nàng cũng chỉ có biểu hiện như vậy, bởi vì bản tính của nàng như thế.
Bản tính như thế!
Có chút cảm giác xa cách từ người Mộc Sinh toát ra, nàng bưng ly cà phê trên bàn lên, đương nhiên là ly cà phê không khí, nhưng nàng bưng lên nhấp nhẹ một ngụm, tự nhiên uống, dáng vẻ ưu nhã, sinh ra đã sẵn vẻ cao quý.
Uống xong, nàng đưa mắt nhìn An Tiểu Hạ, tư thế giống như bề trên, đương nhiên không nói tiếng nào nữa.
Xung quanh bỗng nhiên yên lặng đến áp lực, ai cũng không nói được lời nào.
Sắc mặt Bạch Di Nhã bỗng trắng bệch. Nàng vừa mới nhìn bộ dạng của Mộc Sinh, không biết vì sao liền khiến tâm tư sụp xuống ảnh hưởng đến kỹ năng diễn của nàng.
Ai có thể ngờ được, Mộc Sinh mới liếc mắt một cái đã khiến nàng như rớt vào hầm băng. Một giây kia, Bạch Di Nhã có cảm giác đối phương chính là Kiều Mộc Nhiên cao cao tại thượng, còn mình chính là đứa con gái đến từ vùng nông thôn, lần đầu tiên gặp nhau, Kiều Mộc Nhiên không coi trọng, theo lý là điều đương nhiên.
Dưới sự chết lặng ấy, Bạch Di Nhã tự nhiên quên thoại.
Đạo Diễn Lý Châu cũng không nói gì. Hắn nhìn Mộc Sinh đến ngẩn người, đến khi phó đạo diễn đẩy đẩy cánh tay hắn thì Lý Châu mới tỉnh lại, vội vàng hô một tiếng “Cắt”
“Mộc Sinh, cô lại đây cùng tôi.”
Đi theo tiếng “cắt” này, Bạch Di Nhã mới cảm giác được Mộc Sinh thu liễm lại vài phần, cả người như nhẹ đi, mang theo vài phần ý cười vươn tay tới trước mặt Bạch Di Nhã: “Chị Di Nhã, cảm ơn!”
Bạch Di Nhã có chút ngốc đưa tay cầm tay nàng, cho đến khi Mộc Sinh cùng Lý Châu đi qua một bên nói chuyện, nàng ta mới lấy lại tinh thần, tựa như cái cảm giác Kiều Mộc Nhiên cao cao tại thượng kia hoàn toàn là ảo giác.
Phó đạo diễn vẻ mặt khó hiểu đi tới hỏi Bạch Di Nhã: “Cô gái đó diễn cùng kịch bản có chút không giống, nhưng tôi lại cảm thấy rất giống. Rốt cuộc diễn tốt hay không diễn tốt đây?”
Bạch Di Nhã cười cười nhìn phó đạo diễn: “Tôi cũng không biết. Tôi mới rồi cũng kinh ngạc đến mức quên hết cả lời thoại. Chờ xem đạo diễn nói thế nào đi.”
Bạch Di Nhã đưa ánh mắt mơ hồ về phía Mộc Sinh. Tiêu Kha Kha ánh mắt kín bưng đứng lẫn trong đám người, Triệu Tuấn Kiệt thanh âm vui vẻ hỏi nàng: “Sao? Người ta diễn thế nào?”
Tiêu Kha Kha mím môi nói: “Nàng ta diễn đúng rồi!”
“Đúng?” Triệu Tuấn Kiệt liếc mắt nhìn Tiêu Kha Kha một cái: “Cô đánh giá thật quái gở!”
Tiêu Kha Kha không để ý đến hắn mà xoay người về phía quầy bar.
Lúc này, Mộc Sinh đi theo Lý Châu tới một góc, Lý Châu xoay người hỏi: “Cô nói cho tôi hay, vì sao cô diễn như vậy?”
Nói thực, diễn như vậy có vài phần giống, nhưng là bởi giống bản thân của Mộc Sinh ngoài đời. Diễn như vậy lại không giống như Lý Châu tưởng tượng. tuy rằng trong kịch bản không có viết kỹ đoạn này, nhưng Mộc Sinh diễn như vậy hoàn toàn khác xa với những suy nghĩ của Lý Châu.
1: cái hắt xì này thật tốt (1)