“Bởi vì tôi cảm thấy nên diễn như vậy thôi. Diễn đúng hay không? Chuyện này nên để xem ông cảm thấy như thế nào.”
Mộc Sinh hơi híp mặt lại, cả người thả lỏng, dáng vẻ tùy ý tựa như mới diễn xuất kia là Kiều Mộc Nhiên, so với nàng hiện tại thì khác biệt vô cùng.
Lý Châu nghe vậy, có chút đau trứng.
Đúng hay không không nên từ nhận xét của hắn, còn có hàng ngàn hàng vạn fan của Kiều Mộc Nhiên nữa. Hắn chỉ muốn nghe được đáp án của Mộc Sinh: “Vậy cô nói cho tôi nghe, cô vì sao cảm thấy nên diễn như vậy? Nếu tôi đoán không sai, cô hẳn còn chưa đọc qua cuốn “Cuộc đời Diệp Khai” này. Chỉ dựa vào một đoạn kịch bản, cô liền diễn như vậy?”
Hắn cho rằng, với tính cách lãnh tình này của Mộc Sinh, hẳn chưa xem loại tiểu thuyết này.
“Vậy thì ông đoán sai rồi.” Mộc Sinh cười cười mang theo ngữ điệu trẻ trung. “Quyển sách này tôi đã xem.”
Không phải là nàng đã xem qua, mà là nguyên chủ đã xem qua.
Nguyên chủ cũng là một thiếu nữ bình thường, mà thiếu nữ nào không có tuổi xuân, thời điểm dậy thì cũng có rất nhiều mơ tưởng giống như tiểu thuyết tình ái, tình tiết theo đuổi… cả đống. Mà quyển “Cuộc đời Diệp Khai” này trong lòng nguyên chủ là hay nhất, được nàng xem vài lần nên nội dung khắc sâu trong trí nhớ. Đối với những ký ức đơn thuần trước đó của nguyên chủ, Mộc Sinh đều nắm rõ ràng, nên tự nhiên biết được chuyện này.
Thế nhưng, quyển sách này được nguyên chủ thích nhờ nam chính, còn đối với Kiều Mộc Nhiên thì không thích cũng không ghét.
“Thật?”
Lý Châu đoán sai có chút xấu hổ, nhướng nhướng mày định nói tiếp thì Mộc Sinh lại tiếp tục nói: “Tôi chính là cảm thấy, Kiều Mộc Nhiên tốt xấu gì cũng là đại tiểu thư danh môn, lần đầu tiên gặp An Tiểu Hạ có thể có biểu hiện kích động gì?”
Lời Mộc Sinh nói rất nhẹ, nhưng Lý Châu lại có cảm giác tỉnh ngộ.
Không trách được, không trách được hắn có cảm giác chỗ nào đó không đúng.
Trong sách miêu tả thật kỹ càng tỉ mỉ tính cách của Kiều Mộc Nhiên, lãnh đạm yên tĩnh… hơn nữa còn là đại tiểu thư danh môn, có danh tiếng, vô cùng cao lãnh.
Mà An Tiểu Hạ từ vùng quê xa xôi tới đây, bần cùng, tùy tiện, bướng bỉnh. Dù Kiều Mộc Nhiên không mang tính kỳ thị thì đó cũng chính là dựa vào tính cách của Kiều Mộc Nhiên. Có thể giúp nàng ta tìm em trai, cùng cho chỗ ở đã không tồi rồi, nhưng Lý Châu vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. Thế nhưng các đoạn sau của cuốn tiểu thuyết, quan hệ của Kiều Mộc Nhiên và An Tiểu Hạ vô cùng tốt, nên đã quên cảm giác về lần đầu tiên gặp mặt của hai người.
Hắn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng là khi đã xem xong cuốn tiểu thuyết hoàn chỉnh thì lại không cẩn thận quên mất điều này.
Hắn là một đạo diễn, thế mà lại phạm phải cái sai lầm ngớ ngẩn này. Quả nhiên là bởi Kiều Mộc Nhiên quá khó nắm bắt cho nên đầu óc có chút hỗn độn.
Lý Châu có chút ngượng ngùng, nhưng trong lòng lập tức nảy lên sự vừa lòng với Mộc Sinh. Lý Châu gật gật đầu, “Rất tốt, xem ra như vậy là cô diễn không tồi. Có thể nói, Kiều Mộc Nhiên tôi để cho cô diễn, hy vọng cô không làm tôi thất vọng.”
Mộc Sinh hơi mỉm cười: “Cảm ơn đạo diễn.”
Không cao ngạo, không nóng nảy, không nhanh, không chậm, nhìn không ra được nhân vật này có cảm xúc gì đặc biệt.
Lý Châu suy tính một chút, rồi đưa ra một cái giá tương đối phù hợp với Mộc Sinh. “Dù sao thì cô cũng chưa có diễn qua bộ phim nào, nên tôi trả cho cô với giá của một người ngoại giới, một bộ phim, tám vạn, thế nào?”
Bộ phim mày chỉ có hai mươi tập, lấy bối cảnh cùng giá trị hình tượng của Bạch Di Nhã hiện giờ, nàng ta nhận thù lao cho một tập phim là 9 vạn, riêng bộ phim này là có 180 vạn tiền thu lao. Thế nhưng, kỳ thật là cái mức thù lao này không xứng đáng với giá trị hình tượng của Bạch Di Nhã. Tuy rằng Bạch Di Nhã diễn đều là phim điện ảnh, nhưng mà danh hiệu nữ hoàng rating cũng không phải là nói chơi. Cho nên, khi Bạch Di Nhã chủ động giảm tiền thù lao, đủ thấy nàng coi trọng vai diễn này như thế nào.
2: cái hắt xì này thật tốt (2)
Lý Châu cũng sẽ không khách khí với nàng. Tiền nhà đầu tư cho hắn đều dùng để chế tác hậu kỳ, mong có một bộ phim hoàn mỹ. Mà nhờ thế, hắn có danh tiếng tốt, diễn viên nguyện ý diễn đồng thời chủ động giảm thu lao đóng phim. Đương nhiên, Lý Châu cũng không có giảm thấp quá thù lao đóng của diễn viên, trên cơ bản Lý Châu vẫn là người tử tế.
Tám vạn cho một vai nữ hai trong một bộ phim truyền hình bình thường trên thực tế là vô cùng thấp. Nhưng mấu chốt là ở chỗ, Mộc Sinh chưa từng diễn phim bao giờ, trang phục diễn cũng chưa có mặc qua, hai mươi tập phim nàng xuất hiện có mười ba tập, hơn nữa, nhân vật này của Mộc Sinh quyết định sự thành bại ở chính diễn viên, bản thân Lý Châu là đang chơi canh bạc lớn, vậy nên, tám vạn là không tồi.
Mộc Sinh không hiểu rõ lắm thù lao đóng phim của giới giải trí, nhưng xem bộ dạng Lý Châu không phải hạng người gian trá, hẳn là không bẫy nàng. Tám vạn, diễn một bộ phim liền có tám vạn vào túi, Mộc Sinh thật vừa lòng.
Sau khi Lý Châu thương lượng với Mộc Sinh xong thì gọi người soạn hợp đồng, đồng thời thuận tiện cùng Triệu Tuấn Kiệt thương lượng một chút, cũng bởi vì Mộc Sinh đã ký hợp đồng với tiệm net này.
Chẳng qua, Tiêu Kha Kha có chết cũng không buông, cuối cùng Lý Châu chỉ có thể bất đắc dĩ đồng ý chờ một tháng sau sẽ quay suất diễn của Mộc Sinh. Hiện tại quay trước đoạn của nam chính nữ chính. Mà ở tiệm này, đoàn phim cũng phải làm khoảng một tuần.
Ký hợp đồng xong, để lại cho Lý Châu, phó đạo diễn cùng Bạch Di Nhã số điện thoại, đúng giờ tan tầm, Mộc Sinh dứt khoát rời đi.
Tiêu Kha Kha thấy Mộc Sinh dứt khoát rời đi thì nghiến răng nghiến lợi hừ một cái rồi nhìn Triệu Tuấn Kiệt đang trợn mắt nhìn nàng nói: “Tôi tháng này không có tới, chính anh trông đi, dù sao hợp đồng chưa hết hạn thì không được để cô ta đi!”
Tiệu Tuấn Kiệt há hốc miệng, cuối cùng cũng không hé răng. Hắn rất muốn hỏi rốt cuộc Mộc Sinh đã làm gì để vị đại tiểu thư này không thoái mái như thế, nhưng nghĩ lại, rốt cuộc mình cũng là chủ thứ hai của tiệm này, nếu đối địch lại chủ thứ nhất của tiệm thì đúng lại đại nghịch bất đạo…
………..
Mộc Sinh trên đường về nhà thì thấy tiệm trà sữa trân châu có rất nhiều học sinh vào mua, thỉnh thoảng có những đôi tình nhân cũng vào mua đồ uống. Khuôn mặt Mộc Sinh trầm mặc rồi đi vào cửa hàng.
Nàng mua hai ly trà sữa.
Trước kia nàng từng uống một lần loại đồ uống này, cảm thấy hương vị cũng không tệ lắm, nhưng Mộc Liên Mậu từ trước đến giờ vẫn không cho nàng uống. Ở trong mắt hắn, không phải đồ do hắn tự mình kiểm tra trước thì đều là thực phẩm rác rưởi.
Hiện giờ, Mộc Sinh muốn mua liền mua, cái cảm giác ngọt ngào nhu hòa cùng lạnh lẽo này khiến nàng thở dài. Hiện tại dù làm việc gì hay hơi có chút rảnh rỗi mà nghỉ ngơi thì đầu óc luôn nghĩ đến hắn, có quẳng cũng quẳng không được.
Cũng không biết hiện tại hắn đang làm gì.
………….
Mà giờ phút này, ở phòng họp trên tầng cao nhất của một tòa nhà ở trung tâm kinh đô, Mộc Liên Mậu – người mà Mộc Sinh nhớ mong, đang nhíu mày, vẻ mặt âm trầm đáng sợ, cả người tỏa ra hàn khí lạnh lẽo khiến máu trong người đông lại.
Mấy chục đại biểu trong phòng hội nghị cùng với đại biểu toàn cầu đều nơm nớp lo sợ, toàn thân run lên.
Mộc Liên Mậu mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, ngón tay dài khẽ cong lên, vừa muốn đem báo cáo trong tay ném xuống mặt đất thì hơi ngừng lại một chút, đột nhiên hắt hơi một cái.
Dọa cả đám sợ đến són tiểu.
Một vệ sỹ đứng bên cạnh mặt đầy kinh ngạc quan tâm hỏi một câu: “Boss, ngài bị cảm?”
“……..”
Mộc Liên Mậu lạnh mặt nhìn hắn một cái khiến tên vệ sỹ toát mồ hôi lạnh, vội vàng cúi đầu. Mộc Liên Mậu ném mạnh cái báo cáo lên bàn: “Tan họp!”
Thanh âm như nước đá, khiến hàm răng của những người ngồi trong phòng cũng va vào nhau lập cập. Chờ Mộc Liên Mậu dắt vệ sỹ rời đi, những đại biểu dự họp vẻ mặt như sống lại đồng thời ngã liệt luôn trên chỗ ngồi, đồng thời cũng cảm thấy may mắn.
Cái hắt hơi này thật tốt.
1: Đại chiến weibo (1)
Mộc Sinh về đến nhà có chút muộn, cũng bởi thời gian chờ xe lâu hơn.
Mặc Dao đã làm cơm chiều xong, mùi hương trong phòng khiến tâm tình của Mộc Sinh vô cùng thoải mái, những suy nghĩ vớ vẩn nhớ nhung liền vứt ra sau đầu, chờ Mặc Dao chuẩn bị xong liền bắt đầu ăn.
Vừa ăn Mộc Sinh liền nhớ tới chuyện bộ phim mình chuẩn bị diễn, lại nghĩ đến Mặc Dao mong muốn tham gia giới giải trí, nên đem việc này nói cho Mặc Dao nghe: “Mình định diễn vai Kiều Mộc Nhiên trong “Cuộc đời Diệp Khai.”
“Phốc……..”
Mặc Dao phun một miệng thức ăn ra ngoài.