…..
Lý Châu cùng Mộc Sinh thương lượng với nhau xong thì bảo phó đạo diễn đưa cho Mộc Sinh một đoạn kịch bản để nàng xem trước. Chờ khi Bạch Di Nhã tới thì sẽ cùng Mộc Sinh diễn thử. Lý Châu không trông cậy vào chuyện Mộc Sinh nghiền ngẫm kịch bản trong thời gian ngắn sẽ ra được cái gì, nhưng chỉ cần diễn ra được một tí tẹo cảm giác là được, còn nếu nàng không diễn được thì chính bản thân nàng đem lại cảm giác này cũng được.
Mộc Sinh xem kịch bản vài lượt sau đó ném một bên, mở máy tính bật một bộ phim điện ảnh lên xem. Tiêu Kha Kha nhìn thấy thì xanh mặt: “Cô không xem kịch bản?”
Lúc này, nàng ta thật ra không phản đối. Dù sao Mộc Sinh cũng không đi theo con đường của nàng ta. Hơn nữa không nhất định là thành công. Nếu như kỹ thuật diễn của Mộc Sinh không tốt, diễn không ra được thì sao?
Mộc Sinh gật gật đầu: “Xem rồi, nên tìm một bộ phim điện ảnh để học cách lát nữa diễn thế nào?!” Điện ảnh là nơi biểu hiện kỹ thuật diễn của diễn viên tốt nhất.
Tiêu Kha Kha nhìn một chút thì không nhịn nổi hỏi: “Cô xem phim kinh dị học kỹ thuật diễn?!”
Triệu Tuấn Kiệt: “…….”
Lý Châu: “…….”
Nhân viên công tác: “…..”
Bởi vì âm lượng của Tiêu Kha Kha quá lớn mà khu vực lầu hai đang yên tĩnh, tất cả mọi người đều nghe được.
Không biết vì cái gì mà tất cả mọi người đều nhìn về phía Lý Châu, ánh mắt đều có chút nghi hoặc cùng thương cảm, ước chừng là buồn bực, đạo diễn Lý có phải đầu óc bị hư rồi không? Thật sự tìm một nhân viên tiệm net tới diễn một vai diễn quan trọng.
Lý Châu nghe thấy Tiêu Kha Kha hô lên kia thì trái tim như nứt ra. Hắn thở dài, ngậm nước mắt nhìn thời, chính mình khiến mình chết, dù có quỳ xuống thì cũng phải thừa nhận.
Mộc Sinh thực ra cũng không để ý đến ánh mắt của bọn họ, vẫn chăm chú xem bộ phim kinh dị. Tiêu Kha Kha thì bị dọa đến sớm ngồi một bên uống nước trái cây tự an ủi, chờ khi bộ phim kinh dị kết thúc, nữ chính của “Cuộc đời Diệp Khai” cuối cùng cũng tới.
muốn nàng đóng phim (7)
Bạch Di Nhã hồng* cũng xem như quá đột nhiên, cũng chính là vì thế, không có nền tảng tốt để người xem chấp nhận, mới có thể bị hắc tàn nhẫn trên mạng.
* Hồng: trở nên nổi tiếng.
Bạch Di Nhã xuất hiện ở đoàn phim, chỉ mang theo một trợ lý. Bạch Di Nhã đeo kính râm, mặc bộ váy liền màu lam nhạt mỏng mảnh, cả người toát lên khí chất dịu dàng diễm tình. Trên mạng nói Bạch Di Nhã hồng lúc sau liền kênh kiệu, nhưng nhìn bản thân Bạch Di Nhã thì rất khó hình dung loại hành vi này sẽ xuất hiện trên người nàng.
“Xin lỗi, đạo diễn Lý, tôi đến muộn!”
Bạch Di Nhã vừa lên đến nơi liền xin lỗi Lý Châu. Lý Châu gật gật đầu: “Không có việc gì.” Lý Châu đối với Bạch Di Nhã có cảm xúc tốt, bằng không hắn cũng không chọn Bạch Di Nhã làm nữ chính.
Bạch Di Nhã còn chưa biết chuyện lựa chọn diễn viên đóng vai Kiều Mộc Nhiên, vốn dĩ chờ đạo diễn nói xong nàng sẽ đi gặp những người khác. Đây là lễ phép tối thiểu.
Ai ngờ, Lý Châu chỉ về phía quầy bar, có một người như nữ sinh đang ngồi nói: “Đó là người tôi chọn cho vai Kiều Mộc Nhiên, lát nữa cô cùng cô ấy diễn thử một đoạn.”
Bạch Di Nhã ngẩn người, rồi giống như phản xạ có điều kiện nhìn qua đó.
Nhân vật Kiều Mộc Nhiên khó nắm bắt bao nhiêu, khi nàng nhận được kịch bản liền hiểu rõ. Cho nên khi đạo diễn nói tìm được người rồi, trong lòng Bạch Di Nhã có chút không tin. Không phải không tin là tìm được người rồi mà là không tin người này có thể diễn ra cái loại cảm giác của Kiều Mộc Nhiên.
Thế nhưng khi ánh mắt của Bạch Di Nhã nhìn đến người nữ sinh ngồi trước máy tính kia, thậm chí đầu cũng không quay qua nhìn bọn họ, sườn mặt nhu hòa mang theo vài phần sắc bén, an tĩnh ngồi chống cằm… thực sự có vài phần bình tĩnh giống Kiều Mộc Nhiên.
Chỉ là bởi Mộc Sinh thu liễm khí thế của mình nên Bạch Di Nhã chỉ có thể cảm nhận được như vậy, nhưng cái bộ dạng bình tĩnh này thì ai cũng có thể diễn được. Nhưng chỉ bằng một bộ dạng này mà kết luận nàng ta có thể diễn được vai Kiều Mộc Nhiên? Bạch Di Nhã không tán đồng. Nhưng nàng ta cũng sẽ không nghi ngờ đánh giá của đạo diễn Lý. Đánh giá Mộc Sinh xong, nàng ta thu hồi ánh mắt, cười lên một cái, “Được!”
Lý Châu rất vừa lòng. Bạch Di Nhã này tuy ở trên mạng nói không tốt nhưng ở trong giới nghệ sỹ thì phẩm chất của nàng không tồi, kỹ thuật diễn cũng được. Trải qua chuyện hôm nay thì cảm tình đối với nàng ta cũng tăng thêm một phần, nghi ngờ trong mắt nàng Lý Châu có nhìn ra nhưng lại không có nói ra. Hiểu được đúng mực, tôn kính đạo diễn như vậy là được rồi.
Hắn quả nhiên không chọn sai người.
Bạch Di Nhã đi xuống thay quần áo. Vốn dĩ bọn họ tới tiệm net này là định diễn đoạn đối thoại giữa nàng với cậu em trai trong phim. Nữ chính “Cuộc đời Diệp Khai” tên là An Tiểu Hạ. Em trai An Tiểu Hạ là An Tống, có chút không nghe lời giống An Tiểu Hạ. Cậu em trai An Tống này thông minh nhưng cũng cực kỳ nổi loạn. Bởi vì không phục sự quản giáo của cha nên trốn nhà đi tới kinh đô, ở trong một tiêm net làm người quản lý tiệm net, khiến người chị An Tiểu Hạ phải ngàn dặm xa xôi tới tìm người. Cũng là tại chỗ này, An Tiểu Hạ quen biết nam chính cùng Kiều Mộc Nhiên.
“Cuộc đời Diệp Khai” bề ngoài là câu chuyện cô bé lọ lem được gả vào nhà hào môn, trên thực tế lại gần sát hiện thực, có lý có logic, đơn giản mà nói chính là có cốt truyện, bằng không thì với một mình Kiều Mộc Nhiên có thể khiến cuốn truyện này trở thành kinh điển trên mạng, cốt truyện và hành văn, thiếu một thứ cũng không được.
Bởi vì muốn cùng Mộc Sinh diễn thử, Bạch Di Nhã sau khi thay quần áo xong thì liền đi tới phía Mộc Sinh chào hỏi.
“Xin chào, tôi tên là Bạch Di Nhã.”
muốn nàng đóng phim (
Bạch Di Nhã tự nhiên vui vẻ nói những lời này, trên người nàng mặc bộ quần áo bình thường của nữ chính, thân thể toát ra sức sống của tuổi trẻ. Mộc Sinh hơi ngẩng đầu, nhàn nhạt đáp lại: “Ừ, chào cô, tôi là Mộc Sinh.”
So với Bạch Di Nhã hoạt bát, Mộc Sinh tương đối yên lặng. Bạch Di Nhã cười thầm trong lòng, không phải bây giờ nên tập diễn sao? Vậy mà đối phương chỉ liếc nhìn nàng một cái, đáy lòng nàng bỗng run run.
Ánh mắt của Mộc Sinh thật trong sáng, cái loại trong sáng không phải là đơn thuần mà là một dạng đạm mạc, bề ngoài bình tĩnh che giấu cho sự lạnh nhạt bên trong, tựa như một hồ nước không xao động, dù nhìn sai một phân cũng sẽ không có bất cứ ảo giác gì.
“Cô không xem kịch bản sao?”
Bạch Di Nhã đột nhiên cảm thấy có hứng thú với cô gái này nên tìm đề tài để nói chuyện. Nghe Bạch Di Nhã hỏi, Mộc Sinh chầm chậm nhìn lên, nhẹ nhàng nói: “Xem xong rồi.”
“A…” Bạch Di Nhã trong lúc nhất thời không biết nói gì. Nàng ta cũng không hiểu vì sao đối mặt với Mộc Sinh nàng ta lại có cảm giác khẩn trương. Trước đây, trong giới giải trí, sóng to gió lớn gì nàng ta chưa trải qua, thế nhưng lúc này, chỉ đối mặt với một cô gái chưa đến 20 tuổi, lại có cảm giác không khống chế được cảm xúc.
Bạch Di Nhã nắm nắm vạt áo lại hỏi: “Hiểu rồi sao? Vậy cô lý giải nhân vật Kiều Mộc Nhiên này như thế nào?”
Mộc Sinh duỗi người, dáng vẻ lười biếng, sau đó đứng dậy, lời nói có chút tùy hứng khiến người nghe giận dữ: “Thì như vậy đó.”
Thì như vậy đó?!
Nếu Bạch Di Nhã là fans của cuốn tiểu thuyết này thì phải dậm chân tức tối. Chẳng qua nàng không phải, nàng chỉ là cảm thấy cuốn tiểu thuyết này viết không tệ, nhưng không đến nỗi trở thành fans hâm mộ của nó. Có lẽ bởi vì nàng ngày thường cũng không thích xem tiểu thuyết tình cảm, nhưng nàng biết, lời của Mộc Sinh thiếu thỏa đáng.
“Cô không thể nói như vậy. Nếu đến lúc có phóng viên hỏi cô về vấn đề này, cô mà nói thế chắc bị hắc đen thui luôn.” Bạch Di Nhã ôn tồn khuyên bảo, nhưng Mộc Sinh lại nghiêng đầu nhìn nàng, cười như không cười, ánh mắt cũng không mang dáng vẻ tĩnh lặng như trước mà thêm vài phần không thể diễn tả được… Ý cười, tim Bạch Di Nhã bỗng đập đồn dập, giọng nói có chút khô, tựa như không nói nên lời, cho đến khi Mộc Sinh nói: “Chuyện này còn phụ thuộc vào tôi có đồng ý để bọn họ phỏng vấn hay không. Tôi chỉ đóng một vai này, không muốn đầu quân vào giới giải trí, mà dù có muốn vào thật thì cũng không ai có thể bắt tôi theo ý họ được.”
Kiêu ngạo, thực sự là kiêu ngạo.
Nhưng nàng ta cứ nhẹ nhàng nói ra như vậy, đương nhiên là kiêu ngạo rồi, kiêu ngạo tới mức khiến người á khẩu không trả lời nổi.
Bạch Di Nhã chính là ở tình huống như vậy. Nàng ta cứ trân trối nhìn Mộc Sinh, không biết nói gì với Mộc Sinh nữa. Cũng may, Lý Châu bắt đầu gọi hai người bọn họ: “Bạch Di Nhã, Mộc Sinh, bối cảnh đã bài trí xong, hai người qua đây diễn thử.”
Bạch Di Nhã ngẩn người, rồi lập tức lấy lại tinh thần, trong lòng dâng lên cảm giác tò mò với kỹ thuật diễn của Mộc Sinh, cô gái này rốt cuộc có thiên phú diễn kịch hay không?
Lầu hai của tiệm net, nhân viên đoàn làm phim đều xúm lại để xem đoạn diễn này, ngay cả Tiêu Kha Kha cũng đứng lẫn trong đám đông bên cạnh Triệu Tuấn Kiệt đánh cược: “Tôi đánh cược rằng nàng ta sẽ không diễn ra được.”
Nàng là tư nhiên là nói Mộc Sinh.
Triệu Tuấn Kiệt nhìn Tiêu Kha Kha một cái: “Rốt cuộc cô có thù gì với Mộc Sinh?”
Tiêu Kha Kha đáp vô cùng hợp tình hợp lý: “Không có thù, chỉ là nhìn thấy nàng ta không thuận mắt!”
Triệu Tuấn Kiệt: “…………”
Nhưng có một câu Tiêu Kha Kha không nói ra, ánh mắt nàng ta ngưng lại, nhìn vào giữa sân, cũng không để ý Mộc Sinh, dáng vẻ này lại một lần nữa khiến nàng ta nhớ tới một người.