Lúc Lý Doãn Ninh tỉnh lại lần nữa, phát hiện mình đang ở trong một gian phòng lạ lẫm.
Trong phòng có một giường lớn, treo tấm màn màu xanh cũ kỹ, một bộ bàn ghế bạc màu, có chỗ còn mất cả màu sơn đỏ, còn có ngăn tủ một chân gập ghềnh được dùng khối gỗ đệm lên.
Đây là hộ bần nhà ai cứu được nàng, hay là người hầu nào có lòng tốt thu lưu nàng?
Trên người đã thay quần áo trong sạch sẽ, giữa hai chân tựa hồ được bôi thuốc mỡ mát lạnh.
Lý Doãn Ninh đang suy nghĩ, một tiểu nha đầu tiến đến đưa nước canh tránh thai, lúc này nàng mới biết, hóa ra nàng cũng chưa thoát khỏi ma trảo của Vân Dịch.
Ngày hôm qua sau khi nàng bị Vân Dịch làm bất tỉnh, hắn mang nàng trở về Vân gia, đưa tới phủ đệ ở kinh thành. Theo lời nha hoàn nói, bây giờ nàng là nô tỳ hắn mới thu nạp.
Bại hoại chiếm lấy sự trong sạch của nàng, còn muốn khống chế lâu dài sự tự do của nàng.
Người ở dưới mái hiên, Lý Doãn Ninh không tranh chấp nhiều cùng nha hoàn, lẳng lặng chờ đợi Vân Dịch xử trí.
Cho đến buổi tối ngày thứ ba, có người tới đây truyền lời, nói công tử triệu kiến nàng.
Chuyện ở Kinh Thành, hai ngày này Lý Doãn Ninh nghe người hầu trong phủ nói.
Tân Đế đăng cơ, phong hoàng huynh nàng làm Tiêu Dao Hầu, kì thực là giam lỏng ở phủ Tiêu Dao Hầu, cháu nhỏ cũng ở bên trong. Những phi tử lúc trước của hoàng huynh phần lớn vào Dịch Đình, sung làm cung nữ, người có chút tư sắc xuất chúng, được quý nhân nhìn trúng làm thiếp làm nô.
Thay đổi triều đại, thần tử nguyện hàng được thưởng, thần tử không hàng bị giết, Vân Dịch với tư cách là một thanh đao vô cùng sắc bén trong tay Tân Đế, hai ngày trước đã gọt không ít đầu người trên đại điện.
Có "Đại công thần" như hắn đây, Vân gia lên như diều gặp gió, được tấn làm phủ Trấn Quốc Công.
Bây giờ Vân Dịch chẳng những là Tướng Quân tay cầm quyền cao, còn là Thế tử Quốc công thanh danh hiển hách.
Vô luận hắn khoác trên vai bao nhiêu tên tuổi, trong mắt Lý Doãn Ninh, hắn chính là tên cầm thú ỷ thế hiếp người!
Vừa bước vào "Cầm thú" lên tiếng: "Đến rồi à?"
Lý Doãn Ninh ngây ngốc ở cửa ra vào.
Vân Dịch đứng trước một mặt vách tường trong phòng, sạch bội kiếm treo bên trên, quay đầu lại liếc Lý Doãn Ninh, ném khăn sang: "Ngẩn ra đó làm cái gì?"
Lý Doãn Ninh chậm chạp đi vào, gian phòng của Vân Dịch cũng như chính bản thân hắn, lạnh lùng nghiêm túc, gọn gàng. Đồ dùng trong nhà phòng biện gọn gàng, ngay cả bức rèm lụa để che cũng không có, nhìn trống rỗng, không có chút hơi người nào.
Nàng ngơ ngác đứng giữa, đợi Vân Dịch ngồi xuống dùng hết một chén trà mới mở miệng: "Lúc nào ngươi có thể thả ta đi?"
"Đi chỗ nào?"
Vân Dịch giương mắt liếc nàng, tiểu công chúa nuôi vài ngày một thân áo tơ trắng tóc đen, dung nhan không dấu được kiều mị, giống như nụ hoa đầu cành vừa hé mở cánh hoa phấn hồng, lộ ra nhụy hoa vàng nhạt, cách thật xa cũng có thể ngửi thấy mùi hương ngọt ngào đẹp đẽ và tĩnh mịch, rất trêu hoa ghẹo nguyệt.
"Mấy ngày nay Kinh Thành có không ít công tử quần áo lụa là thương tiếc cảm thán, trách ta hái lấy đệ nhất công chúa tiền triều. Có mấy kẻ gan lớn còn ám chỉ với quý phủ, nếu mà ta chơi ngán, bọn hắn tùy thời chờ tiếp nhận."