⬅ Trước Tiếp ➡
"Ta không cần ngươi.." Lý Doãn Ninh giãy giụa muốn trốn.
Vân Dịch đứng dậy, giơ hai chân nàng lên gập đến trước ngực, gậy thịt cắm đầy vào tiểu huyệt.
"Căng.."
Dưới ánh đèn sáng rọi của dạ minh châu, Lý Doãn Ninh thấy rõ ràng Vân Dịch quần áo chỉnh tề trong ánh sáng trắng, đặt nàng trần trụi trên giường. Chỗ hai người giao hợp sâu không thể tách, da thịt mềm mại dọc theo tiểu huyệt sắp nứt vỡ, bất lực nằm ở trên gậy thịt hắn.
"Nhìn thấy không?" Vân Dịch chú ý tới tầm mắt của nàng.
Lý Doãn Ninh ngoái đầu, môi mấp máy: "Vô sỉ."
Vân Dịch cười khẽ, một tay đặt ở bụng dưới nàng, không vội không chậm bắt đầu rút ra đút vào.
Ham muốn của Lý Ninh rất nhanh bị vén lên, tiểu huyệt khẽ mấp máy phun ra nuốt vào gậy thịt, hoa tâm không tự chủ được mút lấy quy đầu.
Cảm giác ngứa ngáy khó kìm trong cơ thể lại bị hắn kéo ra, gậy sắt cực nóng chống vào rút ra, nàng còn muốn hắn hung hăng chọc vào, nặng nề mà va đập.. Tựa hồ như vậy mới có thể bắn dòng nước đầm đìa, giội tắt lửa bừng kéo dài không dứt.
Nàng biến thành một dâm nữ rồi sao?
Lý Doãn Ninh đưa tay che mặt, không muốn làm cho Vân Dịch nhìn thấy biểu cảm tham lam không khống chế được của nàng.
"Buông tay." Vân Dịch thúc vào một cái mãnh liệt, đỉnh quy đầu chọc nhô cái bụng bằng phẳng của nàng, hắn ác liệt kìm giữ, ra lệnh: "Ta muốn nhìn mặt của nàng."
"Ôi ôi hu hu-- "
Không biết hắn đã nghiền đến nơi nào, một cảm giác sảng khoái bén nhọn bay thẳng lên đỉnh đầu, vòng eo Lý Doãn Ninh run rẩy vài cái, chậm rãi buông hai tay xuống.
Sau khi mê muội, mắt rưng rưng trừng hắn. Thứ hắn quan tâm chính là thân thể mới lạ này, còn quan tâm đến mặt nàng làm gì!
Vân Dịch giống như nhìn rõ suy nghĩ của nàng, rất có hứng thú cười cười: "Làm kim chi ngọc diệp trở thành dâm oa đãng phụ, nàng che mặt đi, ta còn có gì vui thích?"
Lý Doãn Ninh nhắm mắt lại, không muốn nói nhiều thêm một chữ với hắn.
Vân Dịch không thuận theo, không buông tha, nhiều lần cọ xát vào mị thịt mẫn cảm nơi hoa tâm của nàng, ép bức nói: "Kêu, không cho phép chịu đựng, kêu cho ta nghe!"
Lý Doãn Ninh cắn chặt môi, chống cự khoái cảm mãnh liệt giống như thủy triều, nàng giống như chiếc thuyền lá nhỏ trôi nổi bên trong hồ nước, sóng gió hung mãnh, sắp lật vào hồ nước vô biên.
"Được, không kêu đúng không?"
Vân Dịch dừng động tác lại, nửa là bức hiếp, nửa là vui đùa nói: "Nàng không gọi, ta bắn không ra. Chờ chút nữa Tân Đế gọi ta nghị sự, ta cứ cắm nàng như vậy đi qua, để cho đám cung nhân triều Trần, đại thần cũng nhìn một cái, công chúa băng thanh ngọc khiết trong con mắt của họ.."
"Kêu, kêu, ta kêu.."
Thể xác và tinh thần của Lý Doãn Ninh căng cứng như dây cung, nghe thấy Vân Dịch nói, lý trí "Bựt" một tiếng đã đứt gãy.
Vân Dịch cảm nhận được trong huyệt của nàng buông lỏng, bỗng nhiên chọc vào: "Có cho chọc vào hay không?"
"Cho, cho chọc vào.." Rên rỉ vụn vỡ.
"Cho cắm vào hay không ?"
"Ôi ôi.. Cho, cho.. Cắm.."
Giữa giọng nói run rẩy không thành, tiểu huyệt tuôn một trụ nước, nàng há miệng run rẩy tiết ra.
"Dâm phụ."
Vân Dịch cắm thật sâu vào giữa hai chân nàng, làm mấy chục cái, rót vào một luồng tinh hoa nồng đặc.

⬅ Trước Tiếp ➡