⬅ Trước Tiếp ➡
"Nàng nói thử xem, dung mạo này, thân phận này của nàng muốn đi chỗ nào, nàng có thể đi chỗ đó sao?"
Lý Doãn Ninh từ nhỏ đã sinh sống trong nội cung, rất ít khi tiếp xúc với nam nhân bên ngoài, trước giờ không nghĩ tới phía dưới sự ra vẻ đạo mạo của nam nhân lại có nhiều mặt buồn nôn như vậy.
Nhưng nàng cũng từng đọc sách sử, biết rõ công chúa mất nước không có mấy người có kết cục tốt nhưng vẫn ôm một chút hy vọng: "Ta có thể tới phủ Tiêu Dao Hầu, cùng hoàng.. ca ca ta.."
"A!" Vân Dịch cười lạnh: "Con trai lớn tránh mẹ, con gái lớn tránh cha, huống chi là huynh trưởng." Dừng một chút, ý vị không rõ nhìn nàng: "Từ xưa việc huynh muội gian díu còn thiếu sao?"
"Ngươi!" Lý Doãn Ninh không ngờ hắn lại nghĩ tới loại chuyện này, quả thật là cầm thú, trong đầu đều là chuyện xấu xa hạ lưu: "Vô sỉ!"
"Bớt nói nhảm đi." Vân Dịch không cho là đúng, vỗ tay ra tiếng, một tỳ nữ bưng khay đưa tới một bộ quần áo màu đỏ hải đường: "Thay y phục, trang điểm chút, đi với ta tham gia tiệc trong cung."
"Ta không đi!" Lý Doãn Ninh há miệng từ chối.
Vừa mới mất nước, nàng mặc một thân áo đỏ đi tham gia tiệc của Tân Đế, tính làm gì vậy?
"Nàng không mặc thì ta giúp nàng mặc?" Vân Dịch không nhìn thẳng nàng thì không chịu.
"Ngươi.." Lý Doãn Ninh liên tục suy nghĩ, nghiến răng oán hận theo tỳ nữ đi thay quần áo.
Lên xe ngựa, Lý Doãn Ninh ngồi cách xa Vân Dịch, sắp đến cửa cung, do dự mở miệng nói: "Công tử, ta có thể không đi tiệc cung được không, ngồi trong xe ngựa chờ ngươi trở về.."
Vân Dịch đang nhắm mặt chợp mắt, chỉ hỏi: "Vì sao?"
Lý Doãn Ninh chối từ nói: "Thân thể ta không khoẻ."
Lúc mặc quần áo nàng để cho tỳ nữ bôi mặt rất trắng, lại bôi ít son phấn, chợt nhìn có vài phần bệnh tật.
Vân Dịch nghiêng người liếc qua nàng, nâng tay áo lên: "Đến đây, ta giúp nàng bắt mạch xem bệnh."
Lý Doãn Ninh nào dám đưa tay tới, cúi người: "Không dám làm phiền công tử, ta ở trên xe ngựa nghỉ ngơi một lát là được rồi.."
Vân Dịch dù bận vẫn ung dung thẳng tắp sống lưng, sau nửa ngày nghiêng đầu lẳng lặng dò xét nàng, Lý Doãn Ninh bị hắn nhìn đến phía sau lưng lạnh cóng, móng tay bất an chọc vào lòng bàn tay
Rốt cuộc, Vân Dịch cong môi cười cười, trong mắt lại không một chút vui vẻ.
"Sợ tới tiệc cung, nàng sợ hãi ánh mắt khác thường của người cũ tiền triều hay là tình cũ khó quên với phò mã đính hôn lúc trước?"
Đầu óc Lý Doãn Ninh "Ong" một tiếng.
Hắn biết rõ, cái gì hắn cũng biết.
Từ công chúa ngạo nghễ chốn hoàng gia lưu lạc thành nữ nô mất nước thấp kém ti tiện, nói trong lòng không khập khiễng, vậy thì không có khả năng. Ánh mắt khinh thường của người ngoài, ngôn từ nghị luận, nàng nhắm mắt lại, che lỗ tai, không nhìn thấy, không nghe được, coi như không biết gì cả.
Còn có một người nàng khó có thể đối mặt, Trịnh Dịch-con trai của Hộ bộ Thượng thư--, phò mã đã từng lập thành hôn ước với nàng.
Hôm nay Tân Đế đãi tiệc, không ít thần tử triều cũ vì coi trọng bề ngoài, ước chừng sẽ mang theo người nhà tham dự. Nghe nói Trịnh gia đã quy thuận Tân triều, nếu là Trịnh Dịch biết nàng tới, chắc chắn sẽ tìm đến.

⬅ Trước Tiếp ➡