⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi chứng kiến bản lĩnh của Tô Khả Khả, trợ lý Ngô cũng có nghĩ đến vấn đề này, chỉ là tại trước mặt ông chủ, anh ta không tiện mở miệng, hiện tại chỉ có hai người bọn họ, anh sẽ không dấu giếm gì nữa.
Trợ lý Ngô nói ngày sinh tháng đẻ và tên cho cô, "Tùy ý tính toán là được rồi, tôi cũng không có cái gì đặc biệt muốn biết.”
Tô Khả Khả hiểu ý mỉm cười, cô nháy mắt với anh ta, "Lúc khách hàng nói tùy ý tính toán chính là đã nghĩ đến chuyện tính toán cái gì rồi, trợ lý Ngô, anh có chút lòng tham nha ~ "
Trợ lý Ngô che miệng giả bộ ho khan hai tiếng, "Khụ khụ, vậy thì tính cho tôi tài vận và sức khỏe đi.”
Tô Khả Khả tìm cuốn sổ tay và cây bút ra khỏi túi.
Tuy rằng cô có thể nhớ kỹ, nhưng mà sư phụ nói, trí nhớ tốt không bằng ghi chép lại, trí nhớ tốt không có gì để thể hiện, cần phải viết nhiều hơn nữa.
Cô viết tên của trợ lý Ngô lên cuốn sổ: Ngô Tông Bách.
Phía sau ghi ngày tháng năm sinh của bản thân.
"Cái tên Ngô Tông Bách có ý nghĩa rất tốt, như tùng như bách, làm người chính trực, sinh năm 1982, năm nhâm tuất, cầm tinh con chó, nhâm trong ngũ hành thuộc thủy, vì vậy trợ lý Ngô là chó nước chi mệnh."
Tô Khả Khả vừa giải thích vừa vẽ vòng tròn ở trên cuốn sổ.
Trợ lý Ngô biết mình là tuổi tuất, nhưng nghe đến cái gì mà chó nước chi mệnh, vẫn có chút...
Tô Khả Khả không nhận ra sự bối rối của trợ lý Ngô, cô tiếp tục phân tích nói: "Chó nước mưu tính sâu xa, làm việc nghiêm túc, có ánh mắt biết nhìn ra trông rộng, hơn nữa giỏi về quản lý tài sản..."
"Năm nay mặc dù là năm tuổi của anh, nhưng mà năm nay vận thế rất vượng, trên phương diện công việc cũng tìm được quý nhân phù trợ, chức vị cũng có khả năng tăng tiến, tài vận rất tốt, trợ lý Ngô chú ý không được quá mức rêu rao bỏi vì rất dễ bị kẻ xấu nhớ đến, mặt khác...."
Tô Khả Khả khẽ nhíu mày, nghiêm túc hỏi anh ta: "Trong nhà trợ lý Ngô có người thân nào không?”
Trợ lý Ngô trong lòng lộp bộp một cái, vội vàng nói: "Cha mẹ tôi và một người em gái đang du học ở nước ngoài." Tô Khả Khả vỗ vỗ bờ vai của anh ta, cười đến mức lộ ra cả hàm răng trắng tinh, "Không có việc gì không có việc gì, trợ lý Ngô không cần lo lắng, bởi vì vận thế của anh quá vượng, hung tinh không ảnh hưởng lớn đến anh, nhưng có khả năng gây tai họa đến người nhà anh, nhưng mà anh chỉ cần mua túi hóa Thái Tuế này của tôi, anh và người nhà của anh có thể hóa được chuyện xấu.”
“Không đắt không đắt, chỉ tốn năm trăm tệ cho một cái, cái này có lợi nhất rồi."
Tô Khả Khả duỗi bàn tay bé nhỏ của mình ra, năm đầu ngón tay thon dài thẳng tắp, còn có thể thấy chỗ thịt lõm xuống trên mu bàn tay.
Trợ lý Ngô: “...”
1 Vậy mà lại dao động
Trợ lý Ngô, cũng chính là Ngô Tông Bách cảm thấy nhất định là mình suy nghĩ nhiều, anh ta cư nhiên lại có cảm giác mình bị tiểu khả ái lừa gạt.
Điều này làm sao có thể?
Tiểu khả ái thiện lương như vậy, săn sóc như vậy, hồn nhiên như vậy, làm sao có thể lừa anh ta?
Chỉ có thần côn (*) mới làm công việc lừa đảo này, thế nhưng tiểu khả ái lại là một bậc thầy thật sự của thần côn.
(*) Chỉ những người giả mình có phép thuật, có khả năng siêu phàm để lừa gặt nhằm chuộc lợi từ người khác.
"Ừ, chỗ này của tôi vừa vặn có hai cái, trước tiên có thể bán cho anh." Tô Khả Khả móc móc túi của mình, sau đó móc ra hai cái... túi may mắn màu đỏ bị đè ép.
Tô Khả Khả bóp bóp túi may mắn, chờ đến khi bóp căng lên mới đưa ra ngoài.
Ngô Tông Bách nhận lấy cái túi may mắn kia xem xét cả buổi.
Chú chút giống với túi may mắn bán trên vỉa hè.
Một người bán mười tệ một cái, người thì...năm trăm tệ.
Tô Khả Khả dường như biết rõ nghi vấn của anh ta, cô chủ động giải thích nói: "Đúng là nhìn nó có chút giống với túi may mắn bán ở trên vỉa hè, thật ra là có chỗ khác nhau, hai chiếc túi may mắn này được tôi thêm nguyên khí của trời đất vào đấy."
Ngô Tông Bách cất kỹ hai cái túi may mắn và nói: "Có phải giống như những bức tượng Phật được chiếu sáng, nhiễm hào quang nên chúng có thể xua đuổi tà ma không?”
"Đúng, đại khái chính là ý này, cái hữu dụng thật ra không phải những đồ trang trí phong thủy này, mà là nó được thêm nguyên khí của trời đất, cũng chính là linh khí.”
“Không có linh khí thì các đồ phong thủy sẽ 'Chết', lúc khai triển cũng không phát huy được tác dụng."
Ngô Tông Bách nghe xong lời này thì móc cái túi may mắn kia ra và cẩn thận đánh giá.
Tô Khả Khả vui vẻ nói: "Trợ lý Ngô đang nhìn linh khí ở trên cái túi đúng không? Thứ này chỉ có đi vợ mới có thể nhìn thấy, anh không nhìn thấy đâu."
Ngô Tông Bách cất hai cái túi vào trong túi quần và hỏi: "Lúc nào Tô tiểu thư mới có thể bán lại hai cái túi may mắn còn dư lại cho tôi?”
Tô Khả Khả nháy mắt một cái, "Trợ lý Ngô đã nghe nói về quán Khánh chưa?"
Ngô Tông Bách: "... Chưa từng.”
"Đây là quán phong thủy của sư phụ tôi và một vị thầy phong thủy mở ra đó, bên trong bán rất nhiều đồ phong thủy dùng để trang trí, Hóa Sát Quy, Kỳ Lân, đồng xu của Ngũ Đế này, kiếm phong thủy cái gì cần cùng có, cũng có bán các loại bùa chú nữa."
Nói đến đây, Tô Khả Khả hạ thấp thanh âm, bộ dạng như thể sắp nói ra chuyện bí mật kinh thiên động địa, "Trợ lý Ngô, tôi đã nói với anh rồi, 30% số bùa chú trong của hàng đó là do tôi vẽ, vì vậy mỗi tháng tôi đều có thể rút phần trăm ở nơi đó, hắc hắc hắc."
Bộ dạng cười trộm kia thật sự khiến cho người khác cũng muốn cười theo,
"Lát nữa tôi sẽ cho anh địa chỉ, ngoại trừ bừa chú và túi may mắn, về sau trợ lý Ngô muốn mua bùa hóa sát hay mua đồ trang trí để cầu phúc cũng có thể đến đó mua, trong quán kia được ông chủ bày Tụ Linh Trận, đồ vật bên trong ít nhiều gì cũng đều dính một chút linh khí, anh đến đó mua sẽ không bị lừa gạt."
Ngô Tông Bách: “...”
Thật không, thế nhưng tại sao anh ta lại có cảm giác mình gặp một băng đảng nói dối vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡