⬅ Trước Tiếp ➡
Nụ cười trên mặt Lý Hiểu Lam không che giấu được cơn giận.
Sau khi nói xong, Tô Khả Khả còn mỉm cười, "Bình thường tôi xem tướng coi bói cho người ta đều lấy tiền, nhưng mà hôm nay chú của chị mời tôi với chú tôi, vì vậy tôi sẽ không thu phí xem tướng của chị.”
Nói xong, Tô Khả Khả quay đầu nhìn chú của cô, bộ dạng như muốn cầu khen ngợi.
Trợ lý Ngô suýt nữa cười ra tiếng.
Tần Mặc Sâm nhìn cô, trong mắt có một chút vui vẻ, anh khẽ gật đầu nói: "Ừ, làm tốt lắm."
Sau đó anh nhìn người đàn ông bụng bia và nữ minh tinh rồi thản nhiên nói: "Phí xem tướng của Khả Khả thực sự không thấp."
Triệu tổng cười, "Không ngờ rằng Tô tiểu thư còn là một cao nhân, lại có thể biết xem tướng coi bói."
Hiện tại ông ta có chút không hiểu về mối quan hệ giữa Tần Tứ gia và cô bé này, cô bé này gọi anh là chú, rút cuộc là chú thật, hay là...
"Xin lỗi, tôi ra ngoài một chút." Lý Hiểu Lam đột nhiên cắt ngang mấy người, cô ta cầm lấy túi đi vào nhà vệ sinh, tiếng giày cao gót cộc cộc~ cộc cộc vang lên.
Cô ta sợ rằng nếu ở lại đó, cô ta sẽ không nhịn được mà đập nát mặt con tiện nhân kia.
Tức chết đi được!
Từ lúc cô ta trở nên nổi tiếng, không ai dám nói với cô ta những nời này.
Lý Hiểu Lam hít một hơi thật sâu rồi rửa mặt và trang điểm lại một chút, cuối cùng mới có thể kìm nén cơn giận này xuống.
Tiểu tiện nhân, hãy đợi đấy, Tần Tứ gia chính là cảm thấy mày mới lạ, đợi đến lúc anh ta không cần mày nữa, đến lúc đó tao xem mày còn có thể ỷ thế hiếp người nữa không!
Sau bữa ăn, Triệu tổng vui vẻ rời đi, tuy rằng vừa rồi không có gì nói, nhưng ông ta nhìn ra được tâm trạng Tứ gia rất tốt.
Tâm trạng tôt như vậy, không chừng có hy vọng hợp tác rồi.
"Anh Triệu, con bé kia rõ ràng là cố ý hạ thấp mặt mũi của em, điều đó cũng chính đồng nghĩa với việc hạ thấp mặt mũi của anh, anh cứ để yên như vậy sao?" Lý Hiểu Lam ôm cánh tay cuả Triệu tổng, nũng nịu nói.
Triệu tổng sờ soạng bàn tay nhỏ bé của cô ta rồi nói: "Tiểu Lam à, đắc tội với một số người sẽ không có quả ngon để ăn, em đã theo anh hai năm rồi, hai năm qua anh đập vào người em không ít tiền, bây giờ em lại trở nên hồ đồ rồi sao?"
Sắc mặt của Lý Hiểu Lam chợt thay đổi, "Anh Triệu, có phải anh không còn quan tâm em nữa hay không?"
Triệu tổng miễn cưỡng nói: "Em cũng thấy đấy, vị kia nhà Tứ gia dường như không thích em, cậu ta không thích, nếu anh đây vẫn tiếp tục thích, không phải là đối nghịch sao? Gần đây anh đang bàn bạc về một hạng mục với Tứ gia, không thể không nhìn sắc mặt của cậu ta được, chờ đến khi hạng mục này thành công rồi, anh sẽ quay lại tìm em.”
Lý Hiểu Lam nghe vậy liền biết mình mất đi chỗ dựa này rồi.
Cái gì mà quay lại sẽ tìm, trong vòng tròn luẩn quẩn này...cái không thiếu nhất là mỹ nhân, lần tới sợ rằng lão già này cũng đã có niềm vui mới rồi.
Cô ta vất vả lắm mới tìm được một chỗ dựa vững chắc như vậy, làm sao cô ta có thể cam tâm cho được!
....
Sau khi ăn uống xong, Tần Mặc Sâm bởi vì có hẹn ở câu lặc bộ nên vẫn chưa rời khỏi, trợ lý Ngô liền chở Tô Khả Khả về biệt thự trước.
Trong xe, Tô Khả Khả ngồi phịch ở trên mặt ghế, đưa tay sờ sờ bụng nhỏ của bản thân, vẻ mặt thỏa mãn.
"Trợ lý Ngô, anh ăn no chưa? Tôi thấy anh còn ăn ít hơn cả tôi." Tô Khả Khả hỏi.
Trợ lý Ngô vui vừng nói: "Tôi ăn no rồi."
Là do sức ăn của cô lớn đấy chứ, ngay cả Tứ gia cũng bị cô dọa.
"Trợ lý Ngô, sau khi anh đưa tôi về thì cùng chú tôi đi, một mình chú ấy buồn chán lắm." Tô Khả Khả hóa thân thành cục cưng bé nhỏ vừa ngọt ngào vừa hiểu chuyện.
Trợ lý Ngô: Chao ôi, thật muốn ghi âm những lời này lại, lúc nào quay lại sẽ để cho Tứ gia nghe một chút.
2 Không đắt, có lợi nhất rồi
"Người bên cạnh Tứ gia không phải chỉ có mình tôi, Tô tiểu thư yên tâm."
"Thật ra là một vệ sĩ có lẽ tôi nên theo sát chú ấy, thế nhưng chú ấy lại không muốn như vậy." Tô Khả Khả nghi ngờ, "Những vệ sĩ khác luôn theo sát chú ấy, vì sao chú ấy không cho tôi theo? Điều này làm tôi cảm thấy rất ngại khi cầm thù lao."
Trợ lý Ngô: "Vệ sĩ bên người Tứ gia cũng không ít, cô thực sự không cần lo lắng, so với cái này, việc Tô tiểu thư học tập tốt sẽ càng Tứ gia sẽ càng vui hơn đấy."
Tô Khả Khả chống tay lên mặt nhìn ra ngoài cửa sổ rồi thở dài: "Được rồi, tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Trợ lý Ngô nhìn biểu cảm phong phú trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô thì rất muốn cười, không biết Tứ gia làm sao nhịn được.
Sau khi đưa người về khu biệt thư Tiểu Kiều Lưu Thủy một cách an toàn, trợ lý Ngô đã sớm bố trí một nhóm nhân thủ.
Một nhóm người mặc màu đen, tác phong hết sức nhanh nhẹn, lúc đặt xong đồ liền nhanh chóng rời khỏi.
Tô Khả Khả nhìn những người này, suýt nữa nghĩ rằng bọn họ được sao chép rồi dán ra bởi vì động tác và biểu cảm của họ đều giống nhau.
"Trợ lý Ngô, mấy thứ này chuẩn bị cho tôi sao? Nhiều quần áo quá, e là cả đời này tôi mặc cũng không hết mất!"
Nghèo khó hạn chế tưởng tượng của Tô Khả Khả, cô nhìn một ngăn tủ đầy ắp những áo xinh đẹp, còn có rất nhiều đôi giày, toàn bộ đều muốn tung bay lên rồi.
Trợ lý Ngô mỉm cười, "Tô tiểu thư phải sống ở đây một thời gian dài, những đồ dùng hàng ngày này là cần thiết.”
"Trợ lý Ngô thật chu đáo.” Tô Khả Khả bất ngờ nhìn anh ta, sau đó khẽ nhếch miệng, cười nói: "Để tôi tính một quẻ miễn phí cho anh đi, trợ lý Ngô có muốn tính toán cái gì không?"
⬅ Trước Tiếp ➡