"Cá nhân tôi khuyên anh nên mua hai chuỗi đồng xu Ngũ Đế và đặt chúng vào hai nơi bệnh của năm nay, cũng chính là hướng tây và hướng đông nam, không chỉ hóa sát còn có thể tăng cường sức khỏe."
Nghĩ đến cái gì, Tô Khả Khả lại dặn dò: "Khi anh đến đó, anh cứ nói với ông chủ là tôi giới thiệu, ông chủ sẽ giảm giá cho anh."
Ngô Tông Bách: Cảm giác gặp được kẻ lửa đảo cường đại hơn rồi.
"Tôi không có tiền mặt, tôi có thể chuyển khoản được không?"
Tô Khả Khả a một tiếng, lúng túng gãi gãi đầu, "Thế nhưng điện thoại di động của tôi không có chức năng chuyển khoản."
Nói xong, Tô Khả Khả lấy chiếc điện thoại cổ cũ của mình ra khỏi túi và đưa cho anh ta xem.
Ngô Tông Bách lại lần nữa cảm thấy, Tô Khả Khả và sư phụ của cô có thể là người tối cổ.
Bây giờ là thời đại nào rồi còn dùng loại di động cổ này nữa?
Cuối cùng, Ngô Tông Bách đưa cho Tô Khả Khả một ngàn tệ tiền mặt.
Cô gái nhỏ cầm lấy một sấp tiền kia, ngón tay di chuyển nhanh chóng, đếm hết mười tờ tiền, cùng với âm thanh khi đếm tiền, đôi mắt của cô bé đặc biệt sáng.
Cô gái nhỏ này khiến Ngô Tông Bách nảy sinh cảm giác hận không thể đưa cho cô một xấp tiền thật dày, để cho cô đếm thoải mái.
2 Vậy mà lại dao động
Tô Khả Khả đếm đi đếm lại nhiều lần rồi cất tiền vào trong túi, ánh mắt cười đã thành một đường thẳng, chỉ có thể nhìn thấy hai tia sáng lóe ra từ đó, "Vừa nãy tôi mới nói đến vận may và sự nghiệp của trợ lý Ngô, nhưng mà vận đào hoa là tôi chưa nói."
Ngô Tông Bách lập tức bị sặc nước bọt.
Vận đào hoa...
"Trợ lý Ngô, mấy năm nay có phải người nhà của anh thúc giục anh rất nhiều lần không?" Tô Khả Khả hỏi.
"Đúng, dù sao tôi cũng ba sáu tuổi rồi, cha mẹ tôi rất muốn ôm cháu trai, thế nhưng chuyện này làm sao có thể gấp gáp được" Ngô Tông Bách thở dài.
Tô Khả Khả cười hắc hắc nói: "Lần sau trở về trợ lý Ngô có thể nói với cha mẹ anh rằng năm nay anh sẽ gặp một nửa của mình, năm tuổi có hung tinh cũng có cát tinh, có cát tinh phù trợ, năm nay trợ lý Ngô sẽ tìm được một nửa của mình."
Ngô Tông Bách dường như không tin tưởng lắm, loại việc này mà cũng có thể nhìn ra sao?
Bây giờ anh ta đang rất bận rộn như con quay, làm gì có bản lĩnh kết giao bạn gái chứ.
"Mặt khác, trợ lý Ngô cũng có thể đeo mặt dây chuyền hình con thỏ bằng ngọc bích."
"Tại sao lại là con thỏ?" Ngô Tông Bách tò mò.
"Theo can chi, thỏ là quý thần của chó, có thể mang đến quý nhân cùng phúc lộc cho những người tuổi tuất, vượng sự nghiệp, vượng nhân duyên, có thể hóa giải năm tuổi phạm Thái Tuế (*)."
(*)Phạm Thái Tuế thực chất chính là “xung” với Thái Tuế, tức năm sinh (tuổi) của ai xung với trị niên Thái Tuế, cụ thể là xung với địa chi con giáp của năm đó thì gọi là phạm Thái Tuế.
Dừng một chút, Tô Khả Khả chớp mắt với anh ta vài cái, lúm đồng tiên trên mặt lúc nông lúc sâu, "Cũng có thể tụ tiền tài, chiêu nhân duyên ~ "
Ngô Tông Bách là một người có ý trí rất kiên định, nếu là trước kia, những lời như thế này không thể làm anh ta dao động, nhưng hiện tại....
Vậy mà anh ta lại dao động thật.
"Tôi nói này trợ lý Ngô, sở dĩ tôi đề cử cho anh cái này là vì tôi biết rõ đồ vật ở đó đều là đồ thật, nếu như đeo đồ giả, không chỉ không thể khai vận mà còn có thể dính vào vận đen khi mua hàng giả nữa." Tô Khả Khả nghiêm túc nói.
Ngô Tông Bách rất muốn cười.
Nói đi nói lại, tiểu khả ái này không phải là muốn anh ta chú ý đến công việc kinh doanh của quán Khánh kia sao.
"Tô tiểu thư, tôi vẫn còn thiếu cảm giác an toàn, không bằng cô giới thiệu cho tôi mấy món đồ hóa sát khai vận đi?"
Tô Khả Khả lập tức gục đầu xuống, có chút xấu hổ nói: "A...đã... đã đủ rồi."
"Đúng rồi trợ lý Ngô, tôi có thể sắp xếp lại mấy món đồ trong nhà được không?"
Ngô Tông Bách mỉm cười nói: "Chuyện này cô vẫn nên hỏi Tứ gia thì tốt hơn, cá nhân tôi cảm thấy, chỉ cần không động đến phòng ngủ và thư phòng của Tứ gia, đồ đạc ở những nơi khác Tô tiểu thư có thể di chuyển theo ý muốn."
Tô Khả Khả lập tức nhắn tin cho Tần Mặc Sâm: Chú ơi, cháu muốn sắp xếp lại mấy món đồ trong nhà có được không ạ?
Ngô Tông Bách lén nhìn một cái, trong lòng có chút bất ngờ.
Tứ gia lại cho tiểu khả ái số điện thoại cá nhân của anh.
Tô Khả Khả không thấy chú cô trả lời lại, cô hỏi trợ lý Ngô: "Bây giờ chú vẫn còn bận sao?”
"Tứ gia vẫn luôn bận rất nhiều việc, Tô tiểu thư có thể làm những việc khác trước, chờ Tứ gia hết bận sẽ trả lời lại cô. "
Đinh một tiếng.
Chiếc điện thoại cổ của Tô Khả Khả vang lên.
Tần Mặc Sâm trả lời: Có thể.
Không đến hai giây, lại một cái tin nhắn nữa được gửi đến.
Tần Mặc Sâm: Cần thay đổi cái gì thì nói với trợ lý Ngô,