Tô Khả Khả vốn là ngồi đối diện với Tần Mặc Sâm, khi nghe anh nói như thế, cô ồ lên một tiếng, sau đó ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh.
Tô Khả Khả chuyển đi chỗ khác, người đàn ông trung niên nhanh chóng chiếm chỗ ngồi lúc đầu của cô, ngồi đối diện với Tần Mặc Sâm.
"Không nghĩ tới Tần tổng lại gần gũi với người khác như vậy, Bình Nhi tôi gặp được ngài quả thật không dễ dàng gì, mỗi lần gọi điện thoại cho trợ lý Ngô, cậu ta đều nói ngài đang bận."
Ánh mắt của tên tổng giám đốc bụng bia đảo qua người Tô Khả Khả, cười mờ ám rồi nói: "Hóa ra trợ lý Ngô không có gạt tôi, ngài thật sự rất bận ha ha ha, hôm nay tôi làm chủ, Tần tổng nhất định phải cho tôi mặt mũi đấy!"
Tần Mặc Sâm nhíu mày không vui, anh đang muốn nói gì, Tô Khả Khả bên cạnh đột nhiên bí mật giật giật ống tay áo của anh, sau đó lấy tay che miệng và thì thầm vào tai anh: "Chú, nhìn gương mặt của người này, hôm này nhất định sẽ gặp rủi ro, nếu chúng ta không tiêu tiền của ông ta thì cũng sẽ có người khác tiêu, chúng ta cứ để cho ông ta tính tiền đi."
Tần Mặc Sâm thấy đôi mắt sáng long lanh của cô, tâm tình không hiểu sao lại đột nhiên khá hơn.
"Triệu tổng khách khí rồi." Cái này chính là đáp ứng rồi.
Tô Khả Khả không khách khí mở menu nghiêm túc chọn, "Chú, món này chú có thích ăn không
" Chọn món mình thích là được rồi.”
"Toi chọn món này, món này, còn có món này nữa..."
Vài phút trước, cô gái nhỏ vẫn còn đang xoắn xuýt vì giá đồ ăn đã gọi bảy tám món ăn liền một lúc, không nghĩ là đã qua hơn một vạn rồi.
Tần Mặc Sâm cười cười nhìn cô, bộ dạng vô cùng dung túng.
Triệu tổng kia cũng là người khôn khéo, ông ta không hề không đề cập tới phương diện làm ăn, ngược lại luôn hỏi những thứ linh tinh.
Thỉnh thoảng Tần Mặc Sâm ừ một tiếng.
Một bữa cơm này cả chủ và khách đều vui.
2 Chị, có phải chị phẫu thuật thẩm mỹ không?
Càng về sau, Triệu tổng thật sự không hỏi được gì liền chuyển chủ đồ sang Tô Khả Khả, ông ta cười híp mắt hỏi cô: "Tô tiểu thư nhìn Tiểu Lam chăm chú như vậy, chẳng lẽ cô cũng là fan hâm mộ của Tiểu Lam sao?"
Bạn gái hôm nay Triệu tổng dẫn theo là tiểu hoa đán nổi tiếng Lý Hiểu Lam.
Một bộ phim huyền huyễn có sự tham gia của Lý Hiểu Lam gần đây đang rất hot, trở thành phong trào của thể loại phim huyền huyễn, cô ta bắt chước theo hình ảnh quyến rũ và khí phách của nhân vật trong phim nên thu về rất nhiều fan hâm mộ.
Không ngờ rằng tiểu hoa đán đang rất hot hiện nay thực sự có một chân với tổng giám đốc trung niên bụng bia này.
Lý Hiểu Lam gật đầu với Tô Khả Khả, sau đó thuận tiện mỉm cười với người ngồi bên cạnh cô.
Nụ cười này thật đúng là phong tình vạn chủng, trong mắt dường như còn mang theo vẻ câu dẫn vô hình.
Tần Mặc Sâm nhíu mày, trong mắt hiện lên một tia chán ghét.
Đúng lúc này, Tô Khả Khả đột nhiên nói với Lý Hiểu Lam: "Chị ơi, em có thể hỏi chị một câu hỏi hơi mạo phạm một chút được không?"
Trong ngành giải trí mà gọi chị, có đôi khi là tôn trọng, có đôi khi là chế ngạo, nhưng mà một tiếng chị này Tô Khả Khả lại rất ngọt.
Lý Hiểu Lam vén mái tóc dài gợn sóng của mình ra, mỉm cười nói: "Em gái đừng khách khí, em muốn hỏi gì thì hỏi đi."
Tô Khả Khả xoắn xuýt hỏi: "Gương mặt của chị thật kỳ quái, có phải chị từng phẫu thuật thẩm mỹ không?"
Lời vừa nói ra bên trong căn phòng nháy mắt trở nên yên tĩnh.
Khuân mặt Lý Hiểu Lam chớp mắt trở nên vặn vẹo, ngay cả vẻ mặt của Triệu tổng cũng có chút khó coi.
Thật ra chuyện phẫu thuật thẩm mỹ ở trong giới giải trí mọi người đều ngầm hiểu với nhau, nhưng không có ai giống như cô bé trước mặt, ngây thơ hồn nhiên hỏi thẳng vẫn đề này, đây không phải là tát vào mặt người khác sao.
Tô Khả Khả không muốn đánh vào mặt người, cô chỉ là cảm thấy đáng tiếc.
Cô thành thật giải thích: "Phú xem mũi, quý nhìn mắt, chiếc mũi của chị bị lệch rồi, lúc đến tuổi trung niên sẽ có những thăng trầm lớn trong sự nghiệp."
"Hai mắt của chị to nhỏ không đều nhau, tiền bạc rất dễ chảy ra ngoài."
"Còn có cằm của chị, chị không có soi gương sao, quá nhọn, lúc già vận khí không được tốt."
Mỗi một câu nói của Tô Khả Khả, sắc mặt của Lý Hiểu Lam lại khó coi đi một phần, Tô Khả Khả vẫn còn nghi ngờ lẩm bẩm: "Trong số các bộ phận kia, nếu có một bộ phận khác thường thì không có vấn đề gì cũng rất bình thường, thế nhưng khuân mặt chị rõ ràng tập hợp đầy đủ cả, điều này không phù hợp với quy luật sinh trưởng tự nhiên của con người, vì vậy mười phần là chị đã phẫu thuật thẩm mỹ.”
Trước kia, Tô Khả Khả nhà quê không biết phẩu thuật thẩm mỹ là gì, là sư phụ đã nói với cô những thứ này, nói là có rất nhiều người không tự tin với gương mặt tự nhiên của bản thân mình nên sửa lại toàn bộ.
Nếu sửa tốt có thể thay đổi vận may của mình, nhưng nếu không tốt thì sẽ thua thiệt lớn, vận may cả đời sẽ bị hủy hoại,
Nói xong, cô nhóc còn có chút đáng tiếc mà thở dài: "Chị, tại sao chị lại nghĩ đến chuyện phẫu thuật thẩm mỹ chứ? Nếu như tôi không có nhìn lầm, gương mặt trước kia của chị hẳn là mượt mà, cái cằm đầy đặn, mũi rất thẳng, là gương mặt khá giả giàu có không lo cơm áo gạo tiền, vậy mà hôm nay lại bị chị hủy mất rồi."
Cô gái nhỏ lắc đầu như người lớn, vừa thương tiếc lại khó hiểu.
Mặt bánh bao, mặt bánh nướng, mặt bánh màn thầu thì có làm sao? Tại sao phải phẩu thuật thẩm mỹ? Coi như là muốn chỉnh, cũng có phải chỉnh theo hướng tốt hơn chứ.
Hắc hắc, giống như cô vậy đấy, gương mặt cả đời phú quý không lo ăn mặc.
Sư phụ nói, nếu không phải vì sự hiện diện của ông ảnh hưởng tới số mệnh của cô, cô đã sớm trở thành một tiểu phú bà rồi! Mỗi lần Tô Khả Khả nghĩ đến chuyện này, cô đều có thể cười ngây ngốc.
1 Không đắt, có lợi nhất rồi