⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Khả Khả nhu thuận gật gật đầu.
Trợ lý Ngô: Tứ gia, một chữ ngàn vàng của ngài là đây sao?
Xe lái vào câu lạc bộ Quốc Sắc Thiên Hương.
Ánh mắt của Tần Mặc Sâm rơi vào người cô gái bên cạnh, nhịn không được xoa nhẹ búi tóc trên đầu cô rồi hỏi: "Lát nữa muốn ăn cái gì?"
"Cái gì cũng có thể, tôi không kén ăn!" Tô Khả Khả cười để lộ hai hàng răng trắng tinh.
Tần Mặc Sâm đưa cô gái nhỏ đến nhà hàng Tôn Hồng Chúc ở tầng tám.
Bởi vì cô nhóc đã cố ý hỏi trợ lý Ngô, cho nên trợ lý Ngô, người cho tới bây giờ chưa được ngồi cùng bàn với Tứ gia cũng may mắn được đi.
Trợ lý Ngô vô cùng muốn hôn nhẹ tiểu khả ái rồi nâng lên thật cao.
Thật là kích động!
Khi nói chuyện được ngồi ăn cơm cùng một bàn với Tứ gia ra, chắc bọn đàn em sẽ hâm mộ anh ta lắm đây.
Mà hết thảy những điều này, đều là vì Tô tiểu khả ái ha ha ha!
Cả ba bước vào một phòng riêng nhỏ.
Cửa phòng là kéo bằng gỗ được chạm khắc hoa văn, một nữ nhân viên phục vụ mặc váy cổ trang dài đứng ở bên cạnh, tiến hành phục vụ một với một.
Trợ lý Ngô kéo ghế cho hai người, bản thân thì ngồi xuống một chiếc ghế dựa.
"Muốn ăn gì thì tự mình chọn đi." Tần Mặc Sâm đưa menu ra trước mặt Tô Khả Khả.
Tô Khả Khả bị dọa sợ khi nhìn thấy giá trên menu, cô hỏi nhỏ: "Chú, đồ ăn ở đây quá đắt! Chú xem cái này đi, một đĩa tôm này tôi dùng đầu ngón tay cũng có thể đếm ra mấy con, vậy mà những hơn một ngàn tệ?”
“Còn có cái này, cái này không phải là rau cải trắng sao, một trăm ba mươi tệ? Sao bọn họ không đi ăn cướp luôn đi?"
Tần Mặc Sâm nhìn khuân mặt nhỏ nhắn đang nhăn lại của cô, trong giọng nói xuất hiện một chú hài hước hiếm hoi, "Về sau mỗi ngày cô đều có thể kiếm được năm vạn từ tôi, vậy mà vẫn còn tiếc mấy đồng tiền lẻ này sao?"
Nhân viên phục vụ nữ mặc đồ cổ trang nghe thấy đoạn đối thoại giữa hai người, cô ta lén liếc mắt đánh giá Tô Khả Khả, ánh mắt có chút kỳ quái.
Nhưng bởi vì kiến thức rộng rãi lại vô cùng chuyên nghiệp, một chút kỳ quái trong mắt rất nhanh thu liễm lại.
"Thế nhưng chú à, tôi kiếm nhiều tiền hơn nữa cũng không phải là để cho người ta lừa bịp tôi, bị người khác lừa bịp tôi sẽ mất hứng đấy, ăn bữa cơm đắt tiền này không bằng quyên góp ra ngoài." Trong nháy mắt Tô Khả Khả không còn hăng hái muốn ăn cơm, cho dù có giảm giá 20%, cũng vẫn tốn rất nhiều tiền!
 
1 Chị ơi, có phải chị phẫu thuật thẩm mĩ không?
Mặc dù cô nhóc tức giận nhưng Tần Mặc Sâm vẫn rất thoải mái giải thích cho cô: "Nha đầu, cô cần phải biết điều này, có đôi khi khách hàng không chỉ quan tâm đến đồ ăn mà còn để ý đến tâm trạng nữa, môi trường ở đây lịch sự tao nhã, bầu không khí yên tĩnh, phục vụ chu đáo, không có người tùy tiện đến quấy rầy, ngay cả ngồi không cũng là một loại hưởng thụ rồi."
Tô Khả Khả nháy mắt mấy cái, lập tức nói: "Thế nhưng chú à, tôi biết nhiều nơi còn hơn chỗ này nhiều, lại không cần tiền nữa."
Tần Mặc Sâm nhíu mày rồi hỏi: "Ví dụ như?"
Tô Khả Khả hồn nhiên nói, "Ví dụ như lúc tôi và sư phụ ở trên núi Hoa Đào, môi trường ở trên núi khá tốt, không khí tươi mát, phong cảnh tươi đẹp, không khí trong lành hơn những nới khác, bình thường có rất ít người lên núi quấy rầy, chú muốn thanh tĩnh hay gì đều có, mỗi ngày tôi đều cầm ghế đẩu ngồi ở trước túp lều nhỏ ngồi nguyên cả một ngày trời!"
Trợ lý Ngô nhịn không được, anh ta quay lưng lại hai người, che miệng cười.
Tần Tứ gia mặc âu phục đi giày da ngồi ở trước ngôi nhà tranh, bức tranh này thật sự quá buồn cười.
Tô Khả Khả nghiêng đầu tiếp tục nói: "Nếu chú đến đó, tôi có thể bưng trà rót nước cho chú, phục vụ ba bữa một ngày, dịch vụ khẳng định không kém so với chỗ này.”
Trợ lý Ngô yên lặng phỉ nhổ: Đến nhà của cô ăn ngô nướng khoai nướng sao?
Tần Mặc Sâm cười vuốt trán, "Được, lần sau tôi sẽ đến chỗ cô trải nghiệm thử.”
Bầu không khí trong phòng rất yên tĩnh, đột nhiên lại vang lên tiếng đập cửa.
Tiếng đập của thật ra khó chịu.
Người bên ngoài gõ cửa vài cái, không chờ Tần Mặc Sâm lên tiếng liền tự mình kéo của bước vào, tương đối vô lễ.
"Ơ, Tần tổng! Vậy mà tôi cứ tưởng mắt mờ nên nhìn nhầm, hóa ra thật sự là anh, Tần tổng có để ý đến chuyện ghép bàn không?"
Vẻ mặt nhu hòa trên mặt Tần Mặc Sâm trong nháy mắt trở nên lạnh lùng.
Anh không nói chuyện, chỉ hất cằm về phía còn trống một cái.
Nhân viên nữ hiểu ý lấy thêm hai chiếc ghế dựa bằng gỗ tử đàn và hai bộ đồ ăn.
Người đàn ông trung niên bụng bia cười tươi như hoa rồi ôm bạn gái đi vào.
"Tứ gia, tôi có cần tránh đi không?" Trợ lý Ngô thấp giọng hỏi.
Nếu như là một dịp trang trọng, với tư cách là một trợ lý, anh ta không thích hợp để ngồi cùng một chỗ với Tú gia.
"Không cần, chỉ là một bữa cơm thôi." Tần Mặc Sâm thản nhiên nói.
Nói xong, anh nhìn Tô Khả Khả và vẫy tay với cô: "Khả Khả, ngồi bên cạnh chú này.”
⬅ Trước Tiếp ➡