“Bọn tớ đang ở cửa hàng KFC! Lúc ở cục cảnh sát gào thét nhiều quá đến nỗi cổ họng khô rát, trên người lại không có tiền nên đã gọi luật sư Trương đến…”
“……”
“HiHi…” Mộ Sơ Tình không nói nên lời, Tô Noãn tưởng cô đang tức giận nên cười ngây ngô một tiếng.
“Chờ tớ nhé!”
“OK!”
Nghe trộm
Thời gian không trùng hợp lắm, chờ đến khi Mộ Sơ Tình đến được chỗ Tô Noãn thì cũng vừa lúc tầm trưa.
Cửa hàng rất đông khách, hầu như không còn chỗ ngồi.
Nhìn thấy Tô Noãn ăn uống hăng say, luật sư Trương ngồi đối diện, trước mặt là cốc coca.
“Noãn Noãn!”
“Ukm, Sơ Tình, ngồi đi! Tớ giữ chỗ cho cậu rồi!”
Mộ Sơ Tình giận dữ liếc nhìn cô, nhìn bộ dạng cô thế này trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
“Xin lỗi Noãn Noãn. Tất cả là lỗi tại tớ, hại cậu…”
“Ai ya, Mộ Sơ Tình, cậu có để cho tớ ăn một bữa cơm an ủi được ngon lành không hả!” Tô Noãn vỗ vai, lườm Mộ Sơ Tình một cái
“Được rồi, được rồi, tớ không nói nữa, đây gọi gì là bữa cơm an ủi, tớ mời cậu đi ăn đồ ăn ngon nhé!”
“Thật không?!” Ánh mắt Tô Noãn ngay lập tức sáng rực
“Thâ..t…t…”
“i’mavip,……”
Điện thoại của Mộ Sơ Tình đột nhiên kêu lên, người gọi đến là Cố Dĩ An
“ALo, Dĩ An!”
Tô Noãn lập tức hướng về phía điện thoại của Mộ Sơ Tình nghe trộm.
“Sơ Tình, em tan làm chưa? Anh muốn mời e ăn trưa!”
“Dạ, em không ở công ty, nhưng Tô Noãn….”
Tô Noãn đột nhiên nhét một miếng hamburger vào miệng Mộ Sơ Tình, nhanh chóng dùng tay ra hiệu. “Đi đi, đi đi!”
Mộ Sơ Tình chau mày, không hiểu tại sao.
Tô Noãn nhìn Mộ Sơ Tình như một kẻ ngốc, giật lấy điện thoại.
“Học trưởng Dĩ An, em vừa nói là đi dạo phố với Sơ Tình nhưng vì trời nóng quá nên không đi nữa, anh đến công ty đón Sơ Tình nhé!”
……………………………………………………………………
Nói xong là tắt luôn điện thoại cũng không đưa cho Sơ Tình.
Luật sư Trương tạm biệt Sơ Tình và Tô Noãn ở cửa hàng KFC. Sơ Tình vừa đưa Thường Sở xuống dưới lầu của doanh nghiệp Lê Thị thì nhìn thấy Cố Dĩ An đang dựa vào chiếc xe Maybach màu đen của anh ta.
Thân hình mảnh khảnh, lúc nào cũng mặc áo sơ mi trắng, khuôn mặt trắng nõn mịn màng dịu dàng như trăng sáng. Xung quanh có không ít các cô gái đỏ mặt nhìn anh ta, nhưng anh ta lại không thấy.
Tô Noãn hích vai cười hì hì nói: “ Nhìn kìa, đó là bạch mã hoàng tử phiên bản đời thực, ngoại hình, tính cách, gia thế bla bla. .. đừng nói kiếp trước cậu đốt bao nhiêu hương, nói cậu là một vị bồ tát tớ cũng tin!”
“Đừng đùa nữa” Mộ Sơ Tình lườm cô rồi mở cửa xuống xe.
Cố Dĩ An vừa nhìn thấy hai người lập tức mỉm cười tiến đến chỗ họ.
“Sơ Tình, Tô Noãn”
“Xin chào học trưởng, hai người nói chuyện nhé, em lên lầu trước!” Tô Noãn vừa nói vừa hích vai nhìn Mộ Sơ Tình
“Đừng đùa nữa”
Tô Noãn chạy đi
Mộ Sơ Tình nhìn theo bóng lưng của Tô Noãn cười, ngẩng đầu nhìn Cố Dĩ An nhún vai bất lực
“Đi thôi!” Cố Dĩ An mỉm cười quay người bước ra xe để mở cửa giúp Mộ Sơ Tình.
…………
Cố Dĩ An đưa Mộ Sơ Tình đi ăn mì trong một nhà hàng Trung Quốc trang trí tinh tế, sau đó vào quán cà phê bên cạnh ngồi.
“Nghe nói em tham gia đấu thầu cho ‘ Ảo ảnh’?”
Cố Dĩ An nhấp một ngụm cà phê sau đó ngước nhìn Mộ Sơ Tình
“Dạ, mảnh đất đó thực sự là nơi tốt, nếu có thể đấu giá nó thì biệt thự Lâm Hải hoặc khách sạn Giả Nhật sẽ là những điểm bán tốt!”
Cố Dĩ An gật đầu, hơi cau mày, “Mảnh đất đó quả thực là một vị trí tốt, bao nhiêu năm nay có không ít doanh nghiệp ở Phụ Thành đã để mắt đến nó. Tuy nhiên nhà xây dựng Long Đằng nắm giữ mảnh đất đó chưa bao giờ mở đấu thầu, cũng chưa từng truyền đi những mánh khóe đấu thầu, năm nay lại đột nhiên mở đấu thầu, hy vọng rằng sẽ không có mục đích khác nào!”
Cậu không phải là đang yêu đấy chứ?!
Mộ Sơ Tình vừa nghe xong lông mày cau lại, cô tập trung toàn bộ sức lực vào mảnh đất đó. Kiểm tra địa chất cũng đã hoàn thành và có kết quả. Cô không một chút do dự bắt đầu soạn thảo phương án đấu thầu. Đối với công ty đấu thầu mặc dù đã tiến hành điều tra nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại có vẻ như chưa được nghiêm ngặt cho lắm.
“Vấn đề này thực sự cần phải suy nghĩ, cám ơn anh đã nhắc nhở em!”
Cố Dĩ An cười, “ không sao, anh chỉ là tiện mồm nói ra thôi, nhiều doanh nghiệp có tiếng cũng đã chuẩn bị hồ sơ đấu thầu, chắc sẽ không có vấn đề gì lớn!”
“……”
Mộ Sơ Tình vừa cười vừa lắc đầu, cô không thể chạy theo một cách mù quáng, hoặc là không làm, nếu làm thì phải chuẩn bị đầy đủ, trong kinh doanh không được phép xảy ra một chút sai sót nào. Có rất nhiều đã nói với cô ấy như vậy.
Hai người trò chuyện thêm vài câu, Cố Dĩ An không hỏi nhiều, chủ đề nói chuyện chưa bao giờ khiến Mộ Sơ Tình cảm thấy căng thẳng. Thời gian thấm thoắt trôi đi, giờ nghỉ trưa cũng sắp hết.