⬅ Trước Tiếp ➡
Thịnh Dục Thần ánh mắt trầm xuống vài phần,  trong mắt anh dần hiện lên vài phần ham muốn….
Mộ Sơ Tình bị ánh mắt từng làm cô quen thuộc một thời gian làm sợ hãi , đột nhiên duỗi tay đẩy Thịnh Dục Thần ra
Nhưng mà trong giây tiếp theo , cô bị quay một cái trời đất quay cuồng. Khi phản ứng lại thì cả người cô đã bị Thịnh Dục Thầnh đè ở trên bàn làm việc của hắn
Mộ Sơ Tình vốn là mặc một thân trang phục công sở, bây giờ bị Thịnh Dục Thần đè chặt, có thể nhìn thấy được dáng người hoàn hảo của cô.
Một chiếc cổ trắng thon dài đẹp mỹ lệ, xương quai xanh thanh tú như cổ cầm , còn có sự mềm mại cao vút và đầy đặn áp vào ngực anh…..
Hai chân trắng nõn mềm mại bị lộ ra vì chiếc váy ngắn cũn cỡn , vòng eo thon thả bất giác vặn vẹo vì sự vùng vẫy của cô
Mái tóc cuộn tròn bị bung ra vì cú xoay người vừa rồi , ngay lập tức một mùi hương tỏa ra tràn ngập giữa hai người họ…
Lúc này bầu không khí giữa hai người đột nhiên lại có chút ám muội…
Đôi mắt của Thịnh Dục Thần đã nhuốm màu tình dục, hai mắt của anh lúc này đây giống như con báo đang đi săn mồi vậy
Mộ Sơ Tình mang vẻ mặt hoảng sợ nhìn hắn : “Anh….. muốn làm cái gì?”
Thịnh Dục Thần nhưng lại là cong nhẹ môi, đem một chân chen vào giữa hai chân cô , xấu xa mà chạm vào nơi đó của cô
Mộ Sơ Tình đôi mắt bỗng chốc trợn to , không thể tin mà nhìn hắn, cô sốt ruột mà dùng sức đẩy hắn , hắn lại càng thêm xấu xa mà động động đầu gối
Mộ Sơ Tình “A~~”mà kêu một tiếng , lập tức cả người liền mất hết sức lực
Ở bên nhau lâu như vậy, người đàn ông trước mặt đã sớm biết cách làm thế nào để khiến cô thất thố…
Thịnh Dục Thần cười một tiếng, duỗi tay nắm lấy cằm của Mộ Sơ Tình , giọng nói trầm thấp “ Chén rượu giá trị bao nhiêu tiền là do tôi định đoạt . Cô có năng lực trả nổi sao?”
Mộ Sơ Tình cắn chặt môi , nhìn hắn: “Vậy rốt cuộc anh muốn như thế nào?”
Thịnh Dục Thần nhướng mày , ánh mắt du tẩu một vòng quanh cơ thể cô
Hai hàng lông mày của Mộ Sơ Tình nháy mắt nhíu lại, cuối cùng, cô đột nhiên dùng hết sức lực toàn thân đẩy Thịnh Dục Thần ra
Sau đó nhanh chóng từ trên bàn đứng dậy “Thịnh Dục Thần anh điên rồi đi!”
Thịnh Dục Thần bỗng nhiên bị lực đạo của Mộ Sơ Tình đẩy về sau hai bước , anh nhíu mày nhìn cô , khuôn mặt anh tối sầm lại , cảm thấy tức giận vì sự thất thố cùng ý nghĩ xấu xa của mình
Anh đúng là điên rồi!
Giơ cao đánh khẽ
Mộ Sơ Tình hốt hoảng sửa soạn lại quần áo của mình, chờ đến khi tóc dựng ngược lên cô mới dám mở miệng
“Thịnh Dục Thần, coi như tôi cầu xin anh. Tô Noãn là người thẳng thắn nhưng cô ấy làm sao có thể chịu đựng được kiểu trả thù như thế này,vô duyên vô cớ bị bắt đến đồn cảnh sát. Anh có biết đối với một người con gái mà nói việc này nó đáng sợ thế nào không?!”
  Mộ Sơ Tình nói xong có chút kích động liền hét lên.
  Thịnh Dục Thần nhíu chặt mày,anh lạnh lùng nói: “Mộ Sơ Tình, cô có tư cách gì mà nói chuyện với tôi như vậy?”
Mộ Sơ Tình đơ người liếc nhìn anh ta, cuối cùng gật đầu buồn cười, “Đúng tôi không có tư cách. Vậy tôi cầu xin ngài giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho những con người tầm thường như chúng tôi không đáng được ngài để ý.”
“Đây là khí thế của cô, khí thế mạnh mẽ vừa rồi đi đâu rồi?”
Mộ Sơ Tình nheo mày nhún vai, “Rồng mạnh cũng không thể đánh nổi rắn làng,ở đất Phụ Thành này anh nói là được, việc tôi cầu xin cho bạn thể hiện tôi là người không có khí chất!”
Thịnh Dục Thần tiếp tục cười khểnh,đôi mắt híp lại: “Trước giờ tôi lại không phát hiện cô mồm mép lanh lợi như vậy!”
Là bởi vì anh có mắt như mù, coi người đàn bà lòng dạ độc ác thành báu vật
“Trước đây?Nếu  như  Tổng giám đốc  Thịnh  đã mở miệng, tôi hy vọng rằng anh có thể nể mặt giữa chúng ta đã từng có quá khứ nghĩ lại mà đau lòng tha cho chúng tôi một con đường sống! Nếu như không được, vậy tôi chỉ có thể tự nghĩ cách khác! Xin lỗi đã làm phiền!”
 ……………………………………………………
Mộ Sơ Tình nói xong lập tức mở cửa văn phòng chạy ra ngoài.
Thịnh Dục Thần nhìn cánh cửa mở, những lời của Mộ Sơ Tình vẫn văng vẳng bên tai.
Thịnh Dục Thần mang vẻ mặt căng thẳng, bực bội đi đi lại lại trong phòng, anh ta đến bàn làm việc cầm hộp thuốc lá lấy ra một điếu thuốc, nhưng lại không tìm thấy bật lửa, anh ta ném điếu thuốc xuống đất, vung mạnh tay khiến máy tính trên bàn làm việc rơi xuống đất.
Nghĩ lại đau lòng?
Hay cho câu nghĩ lại đau lòng
Mộ Sơ Tình vội vã rời khỏi tập đoàn Thịnh Thế cho đến khi ngồi lên xe sắc mặt vẫn tái nhợt .
Đứng trước mặt Thịnh Dục Thần nhắc đến chuyện này giống như việc ném trái tim tổn thương xuống dưới biển.
Nhưng nếu quá khứ đau lòng kia có thể cứu được Tô Noãn ra ngoài, vậy cũng có thể coi đó là một sự đền đáp,không phải sao?
Cô khởi động xe, chạy thẳng đến đồn cảnh sát . Nếu như Thịnh Dục Thần không chịu buông tha chỉ có thể tìm luật sư tính cách khác vậy.
Mộ Sơ Tình đi đến cục công an, cục trưởng chạy ra nói rằng họ đã thả người rồi.
Mộ Sơ Tình thở phào nhẹ nhõm sau đó lại chau mày.
Tại sao Tô Noãn không sao rồi lại không gọi điện cho mình, ngay cả luật sư Trương cũng không liên lạc với cô ấy.
“Họ rời đi khi nào vậy?”
“Vừa nãy xong, à đi được 10 phút rồi!”
“Tôi biết rồi!”
Mộ Sơ Tình đi ra khỏi cục công an, đứng trước cửa gọi điện cho luật sư Trương.
Rất nhanh đã có người bắt máy, ăn nói trình tự: “Tổng giám đốc Mộ !”
 “Ra ngoài sao lại không nói với tôi một tiếng!”
“ Rất xin lỗi!”
“Thôi bỏ đi, Tô Noãn đâu rồi?”
 “Alo, Sơ Tình…” điện thoại nhanh chóng phát ra giọng nói đầy uất ức của Tô Noãn, Mộ Sơ Tình liền vội hỏi, “Sao vậy, không sao chứ?Mọi người đang ở đâu?”
⬅ Trước Tiếp ➡