⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Dĩ An lái xe đưa Mộ Sơ Tình về tòa nhà của doanh nghiệp Lê Thị và cả hai chào tạm biệt nhau.
Mộ Sơ Tình đứng ở cửa nhìn xe của Cố Dĩ An rời đi mới quay người bước vào trong và đi vào thang máy dành riêng cho cô.
Đúng lúc thang máy bị người chặn lại ở giữa, Tô Noãn nắm tay cô kéo ra khỏi thang máy, khuôn mặt hóng hớt nhìn Mộ Sơ Tình.
“Thế nào, trong phút chốc có chút cảm giác học trưởng Dĩ An đẹp trai ngời ngời không?”
………………………………………………………
Mộ Sơ Tình bất lực ôm trán, “Tô Noãn, đừng đùa nữa!”
“Ai đùa với cậu chứ, tớ là đang quan tâm đến cậu! Ai ai, học trưởng Dĩ An có nói là mời cậu ăn tối hay đi xem phim không?”
Mộ Sơ Tình sững sờ nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ.
“Noãn Noãn, cậu không phải là đang yêu đấy chứ? Sao biết rõ như vậy!”
Tô Noãn đỏ mặt, đẩy cô một cái, “nói gì vậy trời, chưa ăn thịt heo chưa thấy heo chạy sao? Hai người yêu nhau không phải là mô típ như vậy sao?”
“Bọn tớ không hề yêu nhau….”
Khuôn mặt đồng cảm vỗ vỗ vai Mộ Sơ Tình, “Dù chưa được thực hành, nhưng trên lý thuyết tớ nghĩ trạng thái của cậu và học trưởng Dĩ An chính là đang trong giai đoạn yêu nhau. Cái gọi là yêu nhau là trong cuộc sống hàng ngày thông qua một hành vi hoặc một ánh mắt để giao tiếp tâm hồn với nhau…”
Mộ Sơ Tình bất lực lắc đầu, xoay người đi vào thang máy
Chờ cho đến khi Tô Noãn hoàn thành lý thuyết của mình, quay người lại đã không thấy Mộ Sơ Tình đâu.
Nghiến răng tức giận, giận dữ bước về văn phòng của mình.
Lúc Mộ Sơ Tình lên lầu, mấy người thư ký cùng nhau chào hỏi cô
Cô gật đầu và đi vào văn phòng.
Nhìn thấy cửa phòng đóng lại, mấy người thư ký lập tức xúm lại.
“Tôi đoán rằng việc của Tô Noãn chắc chắn là do Tổng giám đốc Thịnh  lệnh cho người làm?”
“Không phải chứ? Tổng giám đốc Thịnh có thù gì với Tô Noãn à?”
“Không hiểu rồi, không thấy mối quan hệ bất thường của Tô Noãn và Tổng giám đốc Thịnh sao, rước họa vào thân!”
“ Nhưng Tổng giám đốc Thịnh không phải là sắp đính hôn sao? Sao lại đối đầu với vợ trước của mình!”
“ Đừng nghĩ nhiều nữa, Tổng giám đốc Thịnh  căm hận Tổng giám đốc Mộ của chúng ta, năm đó Thường Thị cùng chính là vị vị hôn phu hiện giờ của anh ta đã từng mang thai nhưng bị Tổng giám đốc Mộ  đẩy ngã xuống dưới lầu…”
“ Hả!”
“ Hả!”
Trong phòng thư ký truyền ra tiếng râm ran, “ Tại sao anh biết?”
Chuyển rời
Trong phòng thư ký truyền ra tiếng râm ran, “ Tại sao anh biết?”
Ánh mắt chế nhạo của Thư ký Ngô đang nói chuyện, 
“Ba năm trước bạn tôi tạm thời được gọi sang làm phục vụ trong buổi tiệc gia đình nhà họ Thịnh, sau sự cố cô ấy là người đầu tiên chạy đến, cô ấy nói lúc đó cô ta chết lặng, tiểu thư nhà họ Thường chảy rất nhiều máu, ôm bụng chỉ biết gọi Tổng giám đốc Thịnh, tiếng kêu gào thảm thiết, Tổng giám đốc Thịnh chạy ra,  tôi không thể tưởng tượng nổi biểu cảm lúc đó....”
“Oa, thật độc ác….”
Mấy người thư ký che miệng, đồng loạt hướng ánh mắt nhìn cánh cửa đang đóng chặt.
Trong phòng làm việc, Mộ Sơ Tình thất thần với hai tấm vé xem phim trên tay.
Bị Tô Noãn đoán trúng rồi, trưa nay trước lúc đưa về, Cố Dĩ An đúng là đã đưa cho cô hai vé xem phim, đây là phim mới ra, chiếu lúc 7h30 tối mai tại rạp chiếu phim Thiên Thành.
Cố Dĩ An cho cô thời gian một ngày suy nghĩ….
Cô bỗng tò mò về sự tiến triển chậm rãi này, ăn cơm, trò chuyện, xem phim, tiếp theo sẽ là gì?
Cô trước giờ chưa có kinh nghiệm trong chuyện này….
Mộ Sơ Tình lắc đầu, ôm trán.
Tục ngữ có câu khởi đầu tốt, ngày đầu tiên đi làm có quá nhiều việc xảy ra, cô ấy đã kiệt sức rồi.
Làm gì còn có tâm trạng nghĩ đến chuyện đi xem phim!
Mộ Sơ Tình thở dài, tiếng chuông điện thoại bàn reo lên.
“Tổng giám đốc Mộ, cuộc họp thảo luận phương án đấu thầu “Ảo ảnh” sắp bắt đầu rội ạ!”
“Ừ, tôi biết rồi!”
Mộ Sơ Tình chau mày, lật giấy tờ trên bàn đứng dậy rời đi.
…………
Bầu trời sắp tối sầm, Phụ Thành đẹp về đêm hơn ban ngày.
Thịnh Dục Thần đưa Thường Sở về nhà, trước khi cô xuống xe muốn hôn lên má anh nụ hôn chúc ngủ ngon, nhưng Thịnh Dục Thần khẽ quay mặt đi
…………………………………………………………
“Anh Thần?”
Thịnh Dục Thần chỉ quay đầu lại, đôi mắt đen u ám nhìn Thường Sở, trong mắt hiện lên hơi thở lạnh lẽo.
Thường Sở rất  hiếm khi thấy ánh mắt của Thịnh Dục Thần như vậy, mỉm cười, vươn tay nắm lấy cánh tay của anh hỏi: “Anh Thần, có chuyện gì vậy?”
Thịnh Dục Thần giật giật lông mày, giọng điệu thờ ơ.
“Mấy tối nay anh đều có tiệc, hôm qua em vừa tham gia buổi họp lớp sao? Anh nhớ em nói rằng cái cô Tô Noãn thời còn học đại học đã giúp em giải vây rất nhiều lần, đừng làm cho mối quan hệ trở nên lạnh nhạt.”
Vẻ mặt của Thường Sở thay đổi, khuôn mặt lộ vẻ hoảng sợ. Anh luôn thờ ơ với các  quan hệ cá nhân của mình, ngay cả việc tối qua cô phàn nàn với anh anh cũng không hỏi thêm một câu, vậy tại sao chỉ cách một ngày anh ấy lại đột nhiên nhắc đến Tô Noãn?
⬅ Trước Tiếp ➡