Cuối cùng, Diệp Quả còn tặng thêm cho Tô Đan Hồng một ánh mắt hung tợn: “Cút! Còn đến làm phiền chị em chúng tôi, xem tôi có chỉnh chết cô không!”
Tô Đan Hồng nuốt nước mắt, tức đến giậm chân, không dám ghi hận Diệp Quả, chỉ có thể âm thầm ghi mối hận này lên đầu Diệp Vũ, xoay người chạy trở về.
Nhìn chằm chằm theo Tô Đan Hồng rời đi, cuối cùng Diệp Vũ cũng lộ ra nụ cười thản nhiên, ánh mắt hiện lên sự cưng chiều nhìn em họ Diệp Quả một cái, xoa một đầu tóc ngắn đỏ rực của cô ấy, thản nhiên mở miệng giải thích: “Quả Quả, vừa rồi chị không ra tay đánh cô ta, lại để em ra tay, chỉ vì hôm nay là tân hôn của chị, đèn lại quá sáng, tùy tiện ra tay, chỉ sẽ khiến người bên cạnh xem thường nhà họ Diệp chúng ta.”
Diệp Quả ngẩng đầu lên và chớp mắt, đột nhiên cười đến xán lạn, không biết như thế nào, hôm nay mọi hành vi của chị cả Diệp Vũ, đều làm cô ấy cảm thấy rất thoải mái, rất thích.
“Cắt, chị cả, hai chị em chúng ta còn tính toán cái gì chứ?” Nói xong, Diệp Quả mỉm cười dùng bả vai chạm vào chị họ nhà mình.
Ba chị em từ nhỏ lớn lên cùng nhau, lại phải đối mặt với bà nội thiên vị và cô nhóc nhà họ Tô, tình chiến hữu sâu nặng hình thành trong quá trình “chống lại sự sỉ nhục bên ngoài”, tình cảm đương nhiên tốt hơn bình thường, một chút chuyện nhỏ này, Diệp Vũ lại giải thích một hồi, Diệp Quả xưa nay vẫn luôn sáng suốt lại thông minh đương nhiên sẽ không tính toán.
Thấy chị ruột của mình thân thiết với em họ như vậy, Diệp Nghiên là chị hai trong nhà trong lòng cũng có hơi hụt hẫng, nâng cằm mở miệng nói: “Đúng rồi, chị, chị đến tìm chúng em có việc gì vậy?”
Diệp Vũ thần bí nở nụ cười, ra hiệu im lặng cho hai đứa em gái: “Các em đi theo chị, nhưng nói trước, cho dù các em nhìn thấy cái gì, nghe thấy cái gì, nhất định giữ miệng cho chị! Có nghe thấy chưa?”
Hai cô gái hơn mười mấy tuổi không hẹn mà cùng ra sức gật đầu, một dáng vẻ “Em rất ngoan”.
1: Nghiệt duyên
“Nhất là em đấy, A Nghiên, mọi thứ hôm nay em nhìn thấy, trong lòng mình rõ là được, cho dù là ai....bao gồm mẹ chị, cũng không cho phép tiết lộ nửa chữ! Một khi để lộ ra ngoài, thì cả nhà họ Diệp sẽ cho chúng ta chết không có chỗ chôn đấy! Nghe hiểu chưa?” Lúc nói những lời này, nụ cười trên mặt Diệp Vũ dần dần tắt đi, đáy mắt không tự chủ được mà lộ ra sự lạnh lùng nghiêm nghị.
Nhìn thấy bộ dạng nghiêm khắc nghiêm túc này của Diệp Vũ, hai cô gái hơn mười mấy tuổi này liền bị dọa tới mức sắc mặt có chút tái nhợt, ôm lấy cánh tay Diệp Vũ một trái một phải, đi vào thang máy.
Mãi cho tới khi tới trước cửa một căn phòng, Diệp Vũ mới gọi phục vụ tới, mở cửa phòng căn phòng đó ra.
Căn phòng ba chị em bước vào là một căn phòng cực kỳ bình thường, Diệp Vũ cũng không để ý tới hai đứa em gái, chỉ là tự ý đi tới trước một bức tường, xoay cơ quan dưới gầm giường, hai ổ cắm nằm cạnh nhau trên tường chậm rãi di chuyển ra, lộ ra hai lỗ mắt không lớn không nhỏ....xuyên qua lỗ mắt này, liền có thể nhìn thấy mọi thứ xảy ra trên chiếc giường phòng bên cạnh.
Diệp Vũ lười biếng duỗi người, nhướng đuôi lông mày một cách tinh nghịch, quan sát mức độ căng thẳng khác nhau trên khuôn mặt hai đứa em gái, trong lòng thở dài: Em gái ruột Diệp Nghiên của mình rõ ràng đã 18 tuổi rồi, nhưng lại không bằng một nửa cô em họ Diệp Quả, cô nhóc 16 tuổi này.
Không kịp cảm khái chút gì nữa, Diệp Vũ liền khoanh tay đứng ở một bên, hạ thấp giọng nói, kiên định nói: “A Nghiên, Quả Quả, hai đứa các em đã không còn là trẻ con nữa, nhân khẩu người nhà họ Diệp chúng ta thưa thớt, tổ tiên lại để lại phần gia nghiệp lớn giống như miếng thịt béo bở, ai cũng muốn cắn một miếng như thế.....cho nên, đừng trách lòng tàn nhẫn của người làm chị như chị đây, chị nhất định phải khiến hai đứa em trưởng thành! Con gái nhà Diệp, không có tư cách ngây thơ.”
Nói xong, Diệp Vũ lẳng lặng nhắm mắt lại, một tay đè ót một đứa em gái, đè họ tới trước lỗ mắt, cắn chặt răng, “Mở to đôi mắt của các em, nhìn thật kỹ cho chị!”
Hai cô nhóc Diệp Nghiên và Diệp Quả không biết rốt cuộc chị mình đang làm trò gì, chỉ có thể mở to mắt, nhìn qua phòng bên cạnh theo lỗ mắt một cách cẩn thận.
Bên cạnh là một căn phòng cực kỳ bình thường, cách trang trí cũng không khác gì những căn phòng khác, thứ duy nhất không giống nhau chính là, trên chiếc giường tròn lớn phòng bên cạnh vào giờ này phút này, có hai thân hình trần truồng đang lăn lộn của một đôi nam nữ, người nữ nằm ngửa, không nhìn rõ dung mạo, người nam ngược lại có dáng người cao lớn khỏe mạnh, xen lẫn trong giọng nam dày là tiếng va chạm của hai người, trên cơ thể trơn bóng đã nhuộm một lớp màu đỏ của ráng, thậm chí trong không khí còn tràn ngập một mùi vị khác thường....
Cảnh tượng như thế này, khiến hai cô gái nhỏ Diệp Nghiên và Diệp Quả lập tức đỏ mặt, âm thầm nuốt một ngụm nước bọt, tâm tư suy nghĩ rối bời, chỉ cho rằng là người chị cả Diệp Vũ này muốn họ học loại kỹ thuật này, để sau này dễ tống họ ra ngoài, trong lòng liền bất thình lình, có vài phần chua xót và căm giận.
2: Nghiệt duyên
Nhưng khi tiếp tục nhìn thêm nữa, hai cô gái nhỏ lại đột nhiên cảm thấy, người đàn ông nằm trên kia dường như có chút quen thuộc, người đàn ông trong khoảng trống lúc vận động ba ba, bỗng ngẩng đầu lên, lắc đi những giọt mồ hôi trên trán, nhưng lại tình cờ bị hai cô gái nhỏ nhà họ Diệp thu vào đáy mắt khuôn mặt quen thuộc kia của anh ta!
---- Rõ ràng chính là chú rể, anh rể mới nhậm chức hôm nay Quân Minh Dực!
Quân Minh Dực chính là người kết hôn với chị cả hôm nay, tiệc rượu còn chưa xong, mà anh ta lại lên giường với một người phụ nữ khác?!
Diệp Quả vẫn nhớ kỹ những lời chị cả Diệp Vũ nói, liền lấy tay bịt chặt miệng mình lại, nhưng đôi mắt lại mở rất to, hàm răng sắc nhọn đã sắp cắn đứt đầu ngón tay, nhưng vẫn không dám phát ra dù chỉ là một nửa tiếng động.
Còn Diệp Nghiên ở một bên khác, sắc mặt tái nhợt, cơ thể thì lảo đảo, đầu tiên là hoàn toàn không nói ra lời, tiếp theo đó là hồn bay phách lạc lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt rơi xuống lộp độp lộp độp, “Không! Nhất định không phải như thế, nhất định là người phụ nữ đó quyến rũ anh trai Minh Dực! Anh trai Minh Dực là một quân tử, anh ấy mới sẽ không....”
Không đợi Diệp Nghiên hét lớn ra, Diệp Vũ vẫn luôn ở phía sau phối hợp đột nhiên đưa tay ra, bịt chặt miệng Diệp Nghiên lại.
Đáy mắt Diệp Vũ, cuối cùng cũng lộ ra tia chua xót và đau lòng nhàn nhạt....
Quả nhiên là như thế, cô em gái Diệp Nghiên, sớm đã yêu Quân Minh Dực.
Mặc dù sớm đã chuẩn bị tâm lý, nhưng lúc này, trái tim Diệp Vũ vẫn đau đến khó chịu, điều cô đau lòng không phải chuyện Diệp Nghiêm đã yêu Quân Minh Dực, mà là đứa em gái ruột này biết rõ hai người từ nhỏ đã có hôn ước, lại sớm đã đính hôn vào năm 16 tuổi kia, tại sao còn yêu anh rể tương lai của cô ta? Diệp Nghiên, lúc em yêu Quân Minh Dực, rốt cuộc có từng suy nghĩ dù chỉ là một nửa thay cho người chị Diệp Vũ này không?
Đó là đứa em gái ruột cô dẫn dắt từ nhỏ tới lớn mà! Diệp Nghiên, em lại yêu tới không chùn bước, nhưng tại sao trước giờ lại không bao giờ suy nghĩ thay cho người chị này?
“Đi thôi, chúng ta tới phòng khác nói, hiệu quả cách âm của phòng này kém, dễ bị họ nghe thấy.”
Mạnh mẽ kìm nén nỗi chua xót trong lòng trong nháy mắt kia, Diệp Vũ xốc lại tinh thần, vừa nhẹ giọng an ủi, vừa bịt chặt miệng đứa em gái ruột Diệp Nghiên, không để ý tới những giọt nước mắt rơi lộp độp của cô ta, mà cưỡng ép kéo người rời đi.
Mở thêm một phòng nữa không thành vấn đề, lúc này Diệp Vũ mới buông tay ra, ngã người xuống chiếc ghế sofa mềm mại, ôm gối tựa sofa, cúi đầu xuống, giọng nói buồn bã, “Vừa rồi không phải còn hét lớn kêu to sao? Sao bây giờ héo úa rồi?”
Trên đường đi, cô em út Diệp Quả cuối cùng cũng đã bình phục lại từ trong cú sốc vừa rồi, khuôn mặt giận tới đỏ bừng, hận tới mức nghiến răng nghiến lợi, “Chị cả, em thật sự không ngờ rời, anh Minh Dực lại là loại người đó! Ăn trong miệng, nhìn trong nồi, hôm nay là ngày kết hôn của chị với anh ta, anh ta vậy mà lại còn....tên cặn bã đó! Em, em thật sự sắp tức chết rồi! Không được, chị cả, chúng ta lập tức nói chuyện này cho người trong nhà biết đi, nhất định phải bảo nhà họ Quân họ cho chị một lời giải thích! Nhất định phải có một lời giải thích!”
1: Tranh chấp
Nhưng cô em gái thứ hai Diệp Nghiên ở một bên khác lại chỉ biết rơi nước mắt lộp độp, không bằng lòng chấp nhận sự thật, cứ lắc đầu nguầy nguậy, còn giúp thoái thác chuyện này, “Không, chắc chắn là hiểu lầm, từ nhỏ chúng ta đã cùng nhau lớn lên với anh Minh Dực, anh Minh Dực không phải loại người đó....chắc chắn là người phụ nữ kia vừa rồi đã chủ động quyến rũ anh Minh Dực, nếu không thì, một người chính nhân quân tử như anh Minh Dực, sao có thể làm ra loại chuyện bẩn thỉu này?”
Không đợi lời nói của Diệp Nghiên dứt đi, Diệp Quả đã bốc hỏa, giận tới mức trực tiếp giậm chân, "Chị hai, những lời chị nói đây là đang nói mê cái gì? Cái thứ đó, nếu thật sự là một chính nhân quân tử, thì bây giờ còn có thể ở trên giường với phụ nữ? Em thấy á, anh ta là một ngụy quân tử mới đúng! Chị hai, em thật sự không hiểu logic của chị, như thế nào mà tên tra nam đó lên giường với người phụ nữ khác, thì nhất định chính là người phụ nữ đó quyến rũ anh ta? Em khinh!"
"Chắc chắn là người phụ nữ đó chủ động quyến rũ anh Minh Dực! Anh Minh Dực là người tốt như thế, chắc chắn là bị người khác hại, nên mới làm như thế!" Diệp Nghiên không nghe được người khác nói xấu Quân Minh Dực, ngẩng khuôn mặt với nước mắt lượn vòng lên, phản bác lại những lời em út Diệp Quả nói một cách quả quyết.
“Xùy....” Diệp Quả tức giận hậm hừ hất cằm, đáy mắt đầy sự coi nhẹ và khinh thường, “Chị hai, chuyện đó giữa nam nữ, chị nên rõ ràng! Cho dù là người phụ nữ đó chủ động quyến rũ, nhưng nếu Quân Minh Dực anh ta không bằng lòng, không phối hợp, thì người phụ nữ đó có thể cưỡng ép anh ta hay sao? Haha, em chỉ từng nghe nói đàn ông cưỡng ép phụ nữ, nhưng trước giờ lại chưa từng nghe nói, phụ nữ cưỡng ép đàn ông! Hơn nữa vừa rồi lúc tên cặn bã Quân Minh Dực đó ngẩng đầu lên, chúng ta đã nhìn thấy rất rõ, anh ta đang vô cùng tỉnh táo, cho nên đừng dùng những lời nói dối kiểu bị bỏ thuốc gì gì đó để tìm cớ cho anh ta!”
Diệp Nghiên nghẹn lời, thút tha thút thít nói không ra lời, chỉ là trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng lại nâng đôi mắt khóc đến vừa đỏ vừa sưng kia lên, nức nở nói một cách bướng bỉnh mà cứng rắn, “Dù sao thì em chính là không tin anh Minh Dực sẽ làm ra loại chuyện này! Từ nhỏ anh ấy đã cùng nhau lớn lên cùng chúng ta, hai người nên là người tin tưởng thái độ làm người của anh ấy hơn ai khác mới đúng....chuyện ngày hôm nay, chắc chắn là một sự hiểu lầm....không được, em phải đi hỏi thẳng mặt anh ấy!”
Lúc nói câu này, Diệp Nghiên liền trực tiếp đứng lên, muốn đi ra ngoài.
Nhìn thấy em gái ruột của mình muốn đi tìm Quân Minh Dực, Diệp Vũ vẫn luôn im lặng cuối cùng nơi đáy mắt cũng tràn ngập sự thất vọng sâu sắc, trong phòng khách yên tĩnh truyền tới tiếng thở dài của cô, tiếp theo đó là giọng nói dịu dàng vang lên, “A Nghiên, em thật sự khiến chị rất thất vọng, rất thất vọng.”
Một câu nói đơn giản, giống như một câu thần chú, khiến Diệp Nghiên vừa rồi vẫn còn khí thế hừng hực lập tức dừng bước, chầm chậm quay đầu, trên khuôn mặt xinh đẹp ngọt ngào kia lại có hai dòng nước mắt trong veo lã chã chảy xuống, “Chị....”
Diệp Vũ ngẩng đầu, trên khuôn mặt dễ thương lộ ra nụ cười thất vọng, con ngươi đen bóng kia nhìn thẳng vào đứa em gái ruột của mình, giọng nói nhàn nhạt, mang theo vài phần xa cách, “A Nghiên, từ nhỏ, em đã thông minh, hiểu chuyện, biết tiến biết lùi, học giỏi, cũng biết làm người, trên dưới trong nhà không có ai là không khen em, tính tình của em giống mẹ nhất, cũng được mẹ cưng chiều nhất, cho nên, trái tim của em cũng lớn rồi.”
Câu nói cuối cùng này, khiến sắc mặt Diệp Nghiên đột nhiên đỏ lên, khẽ cắn môi, cúi đầu, “Chị, em, em....”
2: Tranh chấp
“Em còn nhớ chị là chị em?” Diệp Vũ cười như không cười nhìn chằm chằm Diệp Nghiên, giọng nói dần dần lạnh xuống, nhưng lại rõ ràng và dễ nghe một cách khác thường, “Vậy có phải em vẫn còn nhớ, Quân Minh Dực từ nhỏ đã đính hôn với chị, là anh rể --- của em có đúng không?”
Hai chữ cuối cùng, giống như một cái tát, tát thật mạnh vào mặt Diệp Nghiên!