⬅ Trước Tiếp ➡
Nói tới đây, cô em út Diệp Quả vẫn đang tỉnh tỉnh mê mê bên cạnh dường như cũng đã hiểu được ý gì đó, đầy ngơ ngác mà nhìn về phía Diệp Nghiên, “Đợi đã! Không đúng! Chị hai, tên tra nam Quân Minh Dực kia chính là chồng chị cả, anh ta đa tình, cô em vợ như chị đây lại khóc sướt mướt, còn ầm ĩ, đau khổ và bi thương hơn cả chính chủ là chị cả đây? Chị hai....chị sẽ không phải là bị quỷ ám, nhìn trúng tên khốn Quân Minh Dực đó rồi chứ?!”
Con ngươi Diệp Nghiên nhanh chóng phóng to ra, nước mắt cứ như vậy mà rơi lộp độp lộp độp xuống, đôi tay nhỏ trắng nõn đầy thịt nắm chặt nắm đấm, trên mặt không biết là xấu hổ hay là đau khổ......
Hiển nhiên, đây là ngầm thừa nhận.
Diệp Nghiên thút tha thút thít nói, “Em, em biết....nhưng em thật sự là thân bất do kỷ....em cũng không biết, bản thân sao lại thích....”
Diệp Vũ khẽ quay đầu qua, tiếng thở dài nhẹ nhàng truyền tới, trong giọng nói dường như còn mang theo chút khàn khàn, “A Nghiên, em có biết không, bây giờ chị thật sự muốn đánh em một bạt tai đấy? Tiếc là, chị không thể....bởi vì em là em gái chị, không thể vì một tên tra nam không quan trọng mà trở mặt với em gái ruột của mình.”
Diệp Nghiên xấu hổ không dám ngẩng đầu lên, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt.
Thấy độ lửa nhóm đã gần như không tệ, Diệp Vũ lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng, ánh mắt quét nhìn đứa em gái đã đi vào bế tắc này của mình một cách nhàn nhạt, trong giọng nói lạnh nhạt lộ ra sự lạnh lùng không cho phép từ chối, “A Nghiên, lát nữa bản thân em về nhà chuẩn bị một chút đi, ba ngày sau, chị sẽ đưa em ra nước ngoài du học, để em quên đi đoạn tình cảm này.”
“Chị....” Nghe thấy muốn đưa mình rời đi, Diệp Nghiên trong nháy mắt liền mở to mắt, nhìn chị ruột của mình một cách không cam tâm, nước mắt lại rơi xuống lần nữa, khóc vừa thương tâm vừa đau khổ, “Em không muốn! Em không muốn đi, em không muốn ra nước ngoài....”
Đáy mắt Diệp Vũ hiện lên một tia lạnh lùng, vỗ mạnh xuống bàn trà, “Không ra nước ngoài? Vậy em ở trong nước làm gì? Có cần ngày mai chị với Quân Minh Dực lãnh giấy chứng nhận ly hôn, nhường chỗ cho em không? Hay là đợi chuyện này bị người khác phát hiện, sau đó trên lưng nhà họ Diệp sẽ gánh scandal hai chị em tranh giành một người đàn ông?”
Diệp Nghiên bị câu nói này của chị ruột mình làm cho nghẹn đi không nói được lời nào, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt.
“A Nghiên, em nhớ kỹ cho chị, hoặc là ra nước ngoài quên đi đoạn tình cảm này, hoặc là....chị sẽ không nhận đứa em gái như em nữa!” Đáy mắt Diệp Vũ đầy vẻ kiên quyết và cứng rắn, mang theo sự uy nghiêm không cho phép từ chối nào đó.
Diệp Nghiên lặng lẽ rơi nước mắt gật đầu.
Không phải người làm chị như Diệp Vũ đây nhẫn tâm, cho dù em gái Diệp Nghiên yêu bất kỳ người nào, cô cũng đều có thể ủng hộ, thậm chí có thể bắt tay nhường nhau, nhưng duy nhất Quân Minh Dực là không được! Quân Minh Dực chính là một tên vô tình vô nghĩa, tâm đen tay độc, kinh nghiệm kiếp trước đã chứng minh: Người phụ nữ bên cạnh anh ta, đều bị anh ta lợi dụng tới chết, ngay cả chết cũng là kiểu chết không được chết tử tế kia, thậm chí sẽ hại cả gia tộc, ---- cô không thể hại nhà họ Diệp!
Chủ nhân của chiếc xe hơi màu đen.
 
Tiễn đi Diệp Nghiên, lúc này người làm chị gái là Diệp Vũ mới một lần nữa trở lại trên sô fa, cởi giày, cuộn tròn cơ thể, yên lặng dựa vào trên ghế sô fa mềm mại,  rồi nở nụ cười nơi khóe miệng rồi hỏi: “Quả Quả, chị đối xử với A Nghiên như vậy, có phải quá độc ác hay không?”
Diệp Quả chép miệng, lại ngồi vào bên cạnh Diệp Vũ, ôm chị cả,  khó được dịu dàng an ủi, “Chị cả, chị làm như vậy rất đúng! Không thể để chị hai càng lún càng sâu, mặc kệ Quân Minh Dực có phải người tốt hay không thì chị hai với anh ta không thể nào đến với nhau! Anh rể với em vợ… Này là sao chứ? Thể diện nhà họ Diệp của chúng ta có còn nữa hay không?!”
Câu cuối cùng hoàn toàn chạm vào đáy lòng của Diệp Vũ, kéo cô ra khỏi sương mù,  thoải mái hơn.
Trong mắt của Diệp Nghiên chỉ có tình yêu tuổi thanh xuân mà không nhớ rõ, cô ta là con gái nhà họ Diệp, tình yêu có đẹp đến mấy nhưng gia tộc lo cho cô ta ăn học tiêu sài nhiều năm như vậy, vì cái gì trước nay cô ta không nghĩ lại cho gia tộc chứ? Diệp Nghiên, vừa công khai hưởng thụ quyền lợi và địa vị gia tộc cho cô ta, lại không màng đến gia tộc,  hoàn toàn không để ý tới trách nhiệm của mình, trong lòng chỉ có tình yêu thật sự ích kỷ,  cô ta thật sự bị chiều hư.
“Quả Quả, mặc dù em còn nhỏ, nhưng A Nghiên lại không bằng em. ” Diệp Vũ lần đầu tiên nhìn thẳng vào đứa em họ trong thời kỳ phản nghịch này,  đột nhiên cô cảm thấy trong lòng ấm áp, không còn cô đơn nữa.
Diệp Quả hi hi cười ngây ngô lấy tay gãi đầu lộn xộn của mình.
Diệp Vũ cười, vươn tay nhẹ nhàng vuốt phẳng mái tóc rối của Diệp Quả nghiêm túc nói:“Em về nói với chú hai và thím hai  sau khi A Nghiên xuất ngoại,  em dọn đến sống với chị nhé,  chị sẽ tự mình dạy em,  dạy em trở thành một người đoàng hoàng chân chính, từ tâm trí, thủ đoạn, ngoại hình, dáng vẻ…… Sau này sản nghiệp ở bên ngoài của nhà họ Diệp sẽ giao cho  xử, chị chuẩn bị làm chính trị.”
“Chị cả, còn cái tên Quân Minh Dực tra nam kia làm sao bây giờ?” Diệp Quả túm chặt tay của Diệp Vũ, tức giận hỏi: “Trong ngày kết hôn vậy mà anh ta còn dám cho chị đội nón xanh,  chẳng lẽ chị buông tha cho anh ta dễ dàng vậy sao?”
Diệp Vũ nhẹ nhàng lắc đầu: “Quả Quả, làm người phải biết nhẫn nhịn,  chịu đựng những việc không thể nhịn,  bây giờ em nháo lên, có ích lợi gì sao? Nhà họ Quân có quyền thế hơn nhà chúng ta,  bên trong nhà họ Diệp lại chia năm xẻ bảy,  bây giờ đối địch với nhà họ Quân,  chúng ta không vớt được chỗ tốt,  ngược lại dễ dàng bị trả thù…… Chỉ có thể coi như cái gì cũng không biết, lẳng lặng ngủ đông.”
Diệp Quả vô cùng rối rắm, đưa đầu dựa vào ngực Diệp Vũ, lăn qua lăn lại nói: “Chị, nếu sau khi kết hôn anh ta có thay đổi, vậy cũng thôi, những công tử con cháu thế gia có ai tốt đâu?  Nhưng lúc này anh ta thật sự rất quá đáng, làm gì có ai cho vợ mình đội nón xanh trong ngày kết hôn chứ? Quả thật nhục nhã ra mặt luôn!”
Thấy dáng vẻ tức tới lộn ruột của Diệp Quả, Diệp Vũ nhướng mày, trong đôi mắt đen bóng lóe lên ánh sáng lạnh, xinh đẹp động lòng người,  cô cười nói: “Việc này chị sẽ tự giải quyết,  em còn nhỏ,  đừng quan tâm tới mấy chuyện này…… Dù sao chị sẽ không có hại là được.”
Diệp Vũ nói xong, ngoài cửa lại truyền đến tiếng đập cửa, sau đó một người giúp việc   trẻ tuổi đẩy cửa bước vào, bước chân ngừng ở cửa, cung kính hành lễ nói: “Trong phòng tổng thống có vị khách đang chờ cô Diệp Vũ, bọn họ đã đợi thật lâu.”
Diệp Vũ ngạc nhiên: “Hả? Là ai?”
Người giúp việc do dự một chút, lại lập tức bình tĩnh nói: “Ngài ấy  nói…… Cô đụng phải bọn họ xe ở trên đường .”
Đụng phải xe của bọn họ hả?
Diệp Vũ chớp mắt, nhớ lại một lát mới vỗ đầu, cuối cùng cũng nhớ ra tai nạn xe cộ lần đó, chị em nhà họ Tô cố ý đụng xe cô, nên dẫn tới một loạt tai nạn giao thông liên hoàn, một chiếc xe màu đen bị tai họa trong lần tai nại này…… Nếu không có chiếc xe màu đen này ở bên cạnh chắn một chút, chỉ sợ chiếc xe cô ngồi đã bị lật xe,  đến lúc đó cô có thể sống hay không thật khó nói.
Cho nên, có thể nói chủ nhân của chiếc xe hơi màu đen này là ân nhân của cô đúng không?
Nghĩ vậy, trong lòng Diệp Vũ đột nhiên có chút cảm kích, bỏ qua tính toán không chuẩn bị gặp đối phương, cô đứng lên, sờ đầu tóc ngắn màu đỏ của Diệp Quả cười, xinh đẹp để lộ hàm răng trắng tinh nhưng lời nói lạ lạnh lùng đầy uy hiếp: “Quả Quả, bây giờ em đi tới tiệm cắt tóc, cắt tóc xóa tất cả hình xăm trên người,  bỏ khoen tai khoen mũi linh tinh xuống, sau đó thành thật ở nhà chờ chị,  chờ chị về kiểm tra…… tốt nhất em đừng tồn tâm tư may mắn.”
Diệp Quả rụt cổ, hoảng sợ nhìn Diệp Vũ: hu hu hu…… sao hôm nay đột nhiên chị gái xinh đẹp dịu dàng lại trở nên thật đáng sợ như vậy……
 
1 Chủ nhân của chiếc xe màu đen (2)
Dù sao thì hôn lễ cũng đã kết thúc, trực tiếp đưa chiếc váy cưới đỏ thẫm có hoa văn phượng hoàng này cho khách sạn Tứ Nguyệt, để bọn họ thay mặt cất giữ vào kho bảo hiểm, sau đó thay ra một bộ sườn xám có hoa văn bươm bướm mạ vàng đính trân châu trắng đơn giản, mái tóc đen dài như tơ lụa được búi lên bằng một cây trăm phỉ thúy, trên tay mang một chiếc túi xách màu bạc, lúc này nhờ người bồi bàn dẫn dắt, thoải mái đi đến căn phòng tổng thống ở tầng 27.
Thay quần áo, đây là sự tôn trọng của Diệp Vũ dành cho đối phương. Phòng tổng thống của khách sạn Tứ Nguyệt chỉ dành cho những khách có thẻ VIP, mà khách có thẻ VIP thì chắc chắn không phải là nhà giàu bình thường, cho dù là Diệp Vũ xuất tiền túi ra bao cả khách sạn Tứ Nguyệt thì cũng không có quyền đặt ra bất cứ nghi vấn nào đối với quy định này, đây chính là sức mạnh của khách sạn Tứ Nguyệt.
Nói cách khác, người ngồi trong chiếc xe màu đen bị tông trúng, hẳn không phải là người bình thường.
Lúc Diệp Vũ bước ra từ thang máy, những người bồi bàn phục vụ ở phòng tổng thống lập tức thông báo với khách, đợi lúc cô đi đến cửa phòng, vừa lúc có hai người bồi bàn đang chờ ở ngoài cửa, lúc Diệp Vũ cách cánh cửa chỉ có 5 bước chân, người bồi bàn mang găng tay trắng, nghiêm chỉnh đứng mỗi người một bên, động tác ngắn gọn, kéo cửa ra, hơi cúi người, thậm chí ngay cả góc độ kéo hai cánh cửa ra cũng hoàn toàn giống nhau.
Từng cử chỉ hành động giống như đã qua tính toán chính xác vậy...Đây chính là thái độ phục vụ và tố chất của người bồi bàn ở khách sạn Tứ Nguyệt.
Đối với điều này, Diệp Vũ ở trong giới thượng lưu sớm đã quá quen thuộc, ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng không có, chỉ ưu nhã nhưng không quá cao ngạo, nhanh chóng bước vào, tùy ý cho hai cánh cửa chạm trổ màu đỏ phía sau từ từ đóng lại, mà bản thân cô...một thân một mình.
Phòng tổng thống theo phong cách cung điện châu Âu, chỗ nào cũng rực rỡ lóa mắt, trên hai cây cột tròn nạm vàng được khắc hình thần thoại La Mã cổ xưa,  chiếc đèn treo thủy tinh màu vàng sáng chói càng tỏa ra khí thế to lớn, nội thất và thảm đều có màu sắc tươi sáng, vật dụng cổ điển, xuyên qua cánh cửa sổ sát đất khổng lồ là cảnh tượng xe cộ tấp nập của thành phố, phồn hoa rực rỡ, ngay cả bức màn tơ ngỗng màu đen bên cửa sổ cũng có những đường tơ vàng, cực kỳ xa hoa.
Diệp Vũ nhẹ nhàng híp mắt lại, ánh mắt di chuyển đến chiếc sô pha bên cạnh cửa sổ sát đất.
Ánh mặt trời sau trưa ấm áp chiếu lên chiếc sô pha màu đen, làm tôn lên ánh vàng rạng rỡ, nổi bật lên sự sâu lắng và đẹp đẽ theo một cách rất khác.
Chiếc ghế sô pha tơ lụa đen nhánh trông rất xa hoa, tơ lụa cực phẩm của Giang Nam, màu nhuộm cũng cao cấp, chất liệu mềm mại giống như mây trôi, nhẹ như cánh ve, màu đen sâu thẳm nhưng nổi bật, được viền bằng vàng ròng nguyên chất, làm cho sự u tối càng thêm sự mênh mông, giống như trong màu mực đậm vẫn toát lên sự xa xỉ và tôn quý.
Sô pha của khách sạn Tứ Nguyệt, từ lúc nào lại dùng chất liệu tốt đến thế? Trong lòng Diệp Vũ có đôi chút nghi ngờ.
Trên ghế sô pha có một người đang ngồi, chính xác mà nói là một người đàn ông, chỉ cần một ánh nhìn này lại giống như có ấn tượng sâu sắc, mãi mãi khắc vào nơi sâu thẳm nhất trong đầu.
Diệp Vĩ đã nhìn thấy qua góc nghiêng của rất nhiều người, ấm áp như Quân Minh Dực, thanh cao như Tần Trí, thậm chí trong ký ức còn có bóng dáng của rất nhiều người đẹp khác, nhưng không một ai có góc nghiêng giống người đàn ông trước mặt, làm tim đập loạn nhịp.
2 Chủ nhân của chiếc xe màu đen (2)
Màu đen giống như bóng đêm cô tịch, lạnh lùng, ảm đạm mà lại có sát khí, giống như không có khí tức của loài người vậy, ngược lại lộ ra sự tà ác có phần biến thái, sát khí được tỏa ra giống như một con báo săn ưu nhã mới vừa vồ được con mồi!
 
⬅ Trước Tiếp ➡