“Cô Diệp khách sáo rồi, trưởng bối của nhà họ Tần bởi vì có việc không thể đến chúc mừng, chỉ có thể để tôi dẫn theo mấy tiểu bối của nhà họ Tần đến, vẫn mong được thứ tội.”
Lời nói của bà Tần vừa khiêm tốn lại thỏa đáng, không hề có một chút dáng vẻ của trưởng bối của phu nhân thế gia.
Bà Tần nói như vậy, nhưng Diệp Vũ tuyệt đối không dám nghe như vậy, bà Tần có thể đích thân đến, đây đã là cho Diệp Vũ và Quân Minh Dực thể diện to lớn… người nắm quyền của nhà họ Tần, không phải là ông cụ Tần và bà cụ Tần đã lui về ở ẩn, mà chính xác là người phụ nữ xinh đẹp nhất cử nhất động đều lộ ra dáng vẻ ung dung tao nhã của phu nhân thế gia ở trước mắt này.
Bà Tần ở trước mắt này, là nhân vật cùng một cấp bậc với bà cụ nhà họ Quân!
Ngồi bên tay trái của bà Tần là một thanh niên anh tuấn không dính bụi trần, lặng lẽ ngồi bên đó, vẻ ngoài thanh tú tinh xảo, nụ cười thuần khiết khiêm tốn nhã nhặn, ngũ quan tựa như được chạm khắc tuyệt vời bằng ngọc bích, khắp nơi đều lộ ra nét điềm đạm ung dung của con cái thế gia, một đôi mắt hoa đào đượm màu sắc lưu ly đang chuyển động, da dẻ trắng nõn như tuyết, lộ ra sự trang nhã lại phóng khoáng, thân hình cao lớn phản chiếu vào hòn non bộ với dòng nước chảy và cây cảnh bên cạnh, tựa như một ngọn trúc xanh thẳng đứng, trong khí chất kiêu kỳ hiên ngang lộ ra nét khôn ngoan lại điềm đạm không thuộc về độ tuổi này, làm người khác không nhịn được sinh ra cảm thán trong lòng: thật là một người khiêm tốn!
Thanh niên kiêu kỳ như trúc này, chính là cậu hai của nhà họ Tần – Tần Trí, cũng là người dẫn đầu trong ba đời nhà họ Tần, là một người còn lại trong “song kiêu” của thành phố Bắc Ninh, …là kẻ thù không đội trời chung với Quân Minh Dực.
“Thật sự đáng tiếc, không ngờ cô Diệp lại có thể lấy cậu ba Quân sớm như vậy.” Tần Trí khiêm tốn trang nhã chậm rãi đứng dậy, tay bưng ly rượu, nhún vai, ném ánh mắt về phía Diệp Vũ quyến rũ động lòng người, sự trang nhã và tự tin phản chiếu trong đôi mắt khôn ngoan: “Chẳng qua... tôi vẫn còn cơ hội, đúng chứ? Cô Diệp?”
Mặc dù không thích người vợ này đi nữa, Quân Minh Dực cũng không thể chịu đựng được ánh mắt nóng bỏng của kẻ thù không đội trời chung đối với Diệp Vũ và nhất định phải thắng, tiến về trước nửa bước mà không để lộ dấu vết, dùng cơ thể che lấy Diệp Vũ, giả vờ mỉm cười nhắc nhở nói: “Cậu Tần, bây giờ anh nên gọi cô ấy là cô Quân rồi.”
“Có lẽ cô Diệp sẽ không để ý mấy chuyện nhỏ nhặt này đâu.” Tần Trí mím môi cười, trong đôi mắt đang híp lại lộ ra ý vị sâu xa, bốn mắt nhìn nhau với Quân Minh Dực, không nao núng chút nào, nụ cười khiêm tốn và hàm xúc: “Cho dù kết hôn rồi, không phải còn có thể... ly hôn sao?”
2: Đàn ông tồi
Tần Trí cố ý nhấn mạnh hai từ “ly hôn”.
“Cậu Tần,... đây là gây hấn với nhà họ Quân tôi sao?” Quân Minh Dực dịu dàng ân cần thản nhiên nhẹ nhàng nhướng mày, một tia lạnh lùng chợt lóe lên trong đôi mắt nâu sâu thẳm.
Đối chọi gay gắt, chiến sự dường như hết sức căng thẳng!
Bà Tần im lặng và ung dung đứng ở bên cạnh, dường như đang chuyên tâm quan sát ly rượu đế cao trên tay mình, hoàn toàn không có ý muốn nhúng tay vào.
Ngược lại là Diệp Vũ, không hề có dáng vẻ bất ngờ, bật cười khanh khách, ánh mắt gần như ai oán liếc nhìn chồng mới cưới của mình một cái, có vẻ như chế nhạo nói: “Ý tốt của cậu hai Tần, vậy tôi xin nhận tấm lòng, anh Minh Dực, ngộ nhỡ ngày nào đó anh đối xử với em không tốt, em sẽ tái giá gả cho cậu Tần.”
Xuy! Cô cả nhà họ Diệp, còn muốn thú vị hơn nhiều so với trong tưởng tượng của bản thân, vẻ hứng thú sáng rực càng thêm lộ rõ trên gương mặt trang nhã của Tần Trí.
Trái tim của Quân Minh Dực chùng xuống: ý tứ của Diệp Vũ chính là... nếu như cô không hài lòng, bất cứ lúc nào cũng có thể liên minh với nhà họ Tần?
Người phụ nữ tráo trở lật lọng, lả lơi ông bướm này!
Mà bà Tần đang im lặng bên cạnh, cũng không kiềm chế được cong khóe môi, nhướng mày, nhìn sang đứa con trai Tần Trí của mình, nhìn hiểu ý vị sâu xa trong mắt nhau…
Nghe đồn cô cả nhà họ Diệp một lòng một dạ với cậu ba nhà họ Quân, nhưng hôm nay vừa thấy, ngược lại lời đồn này chưa hẳn là đúng.
Mà Diệp Vũ, dường như đang cuối đầu tỉ mỉ vuốt nhẹ ly thủy tinh đế cao trên tay, nhưng đáy mắt lại chìm sâu vào trong suy nghĩ:
Đời trước, Diệp Vũ cô nợ Tần Trí một món nợ nhân tình vô cùng to lớn, thậm chí còn gián tiếp hủy hoại con đường sự nghiệp của anh ta...
Tần Trí của đời trước, trước đó con đường làm quan hanh thông, lại lấy thiên kim của nhà thế gia ở thủ đô, sự nghiệp một đường đi lên, đưa nhà họ Tần lớn mạnh đến mức uy hiếp bước tiến của nhà họ Quân, mấy năm sau, Tần Trí có được sự giúp đỡ của thế gia thủ đô, thế lực tương đương với Quân Minh Dực, cùng ngồi trên vị trí cao, hai người cùng cạnh tranh vị trí nào đó, Tần Trí có ngoại lực giúp đỡ trong chốc lát liền muốn giẫm Quân Minh Dực ở dưới chân.
Quân Minh Dực cao ngạo như thế, làm sao có thể cam tâm?
Dưới sự xúi giục của Lam Mộng, Quân Minh Dực đã giăng ra một cái bẫy đê hèn mà có nằm mơ cũng không ngờ tới.
Lúc đó trùng hợp Diệp Vũ phát giác được Quân Minh Dực có gì đó không đúng, lúc trong lòng đang cảm thấy đau khổ, ngẫu nhiên gặp được Tần Trí vài lần ở quán bar, có một lần uống say, Tần Trí đã quen biết trước đó vỗn nghĩ đưa Diệp Vũ đến khách sạn liền đi, trước khi rời khỏi, lại bị người đánh ngất từ phía sau, đợi khi anh ta tỉnh lại, Quân Minh Dực đã dẫn theo vợ của Tần Trí đến “bắt gian”!
Diệp Vũ nằm mơ cũng không nghĩ đến, hai ba lần tình cờ gặp gỡ, thậm chí bao gồm trận say rượu và bắt gian kia, căn bản chính là cái bẫy mà Quân Minh Dực đa giăng nên!
Một lần “ngoại tình” này, hoàn toàn kéo Tần Trí rớt xuống từ trên mây, chính thức chấm dứt như thế, mà trong cơn thịnh nộ của vị thiên kim thế gia kia, điên cuồng báo thù nhà họ Tần, lại cộng thêm nhà họ Quân âm thầm hạ độc thủ, nhà họ tần hoàn toàn suy tàn, mà vị công tử Tần Trí xinh đẹp này, hoàn toàn bị dẫm xuống bùn, cuối cùng bị Quân Minh Dực nhổ cỏ tận gốc.
Quân Minh Dực, vì chức quan lớn, tự tay đưa vợ mình lên giường của người đàn ông khác, xong việc, lại đột nhiên nghĩ đến lòng tự tôn đàn ông nực cười của anh ta, lại dám trả đũa, trách móc Diệp Vũ lả lơi ong bướm đi câu dẫn người ta, cuối cùng lại xem thân thể Diệp Vũ như một công cụ giúp anh ta phát triển con đường làm quan…
Người đàn ông hèn hạ vì lợi ích của anh ta, cũng tính là kỳ dị!
3: Ba chị em Diệp thị
Gần trưa, tiệc cưới linh đình, rượu chè say sưa.
Quân Minh Dực đang đi đến từng bàn để kính rượu với Diệp Vũ, đôi lúc ngẫu nhiên ngẩng đầu lên, lại thấy góc váy màu xanh nhạt vụt qua cửa, sắc mặt không tránh được có hơi thay đổi, xin lỗi Diệp Vũ một tiếng, yên lặng rời đi, chỉ để lại một mình Diệp Vũ đối phó với sự gây khó dễ của đám khách mời.
Diệp Vũ kính xong một vòng rượu, tiệc cưới sắp tàn, quay đầu lại không tìm được bóng dáng của Quân Minh Dực, nhưng cũng không bực tức, chỉ là đang cười giễu trong lòng, dựa theo “việc tốt” mà Quân Minh Dực đã làm trong trí nhớ ở đời trước, lúc này anh ta nên “uống say”, ỡm ờ lăn giường cùng với Lam Mộng trong phòng dành cho khách ở khách sạn nhỉ?
Con “lợn giống” này, lại đội nón xanh cho Diệp Vũ trong khoảng thời gian trống của tiệc cưới.
Nghĩ đến điều này, Diệp Vũ đột nhiên nhướng mày, trong lòng nổi lên tràn đầy hứng thú, đưa mắt nhìn xung quanh, cuối cùng cũng thấy hai em gái nhà mình đang ngồi ở bàn ăn của nhà họ Diệp, âm thầm vẫy tay với họ, lại lặng lẽ đi ra ngoài cửa.
Hai chị em Diệp thị nhìn nhau một cái, không hiểu chị cả nhà mình rốt cuộc đang làm cái gì, chỉ có thể xin lỗi một tiếng với các trưởng bối trên bàn, lặng lẽ chuồn ra ngoài, Tô Đan Hồng mím môi, cũng lặng lẽ đi ra theo.
Thẳng đến cửa thang máy, cô em gái duyên dáng mềm mại Diệp Nghiên dẫn đầu mở miệng, dáng vẻ mỉm cười giống như đang trêu ghẹo: “Chị, sao chị lại vứt anh rễ qua một bên, tự mình chạy ra đây rồi?”
Diệp Vũ lại không nói gì, chỉ là nhéo lòng bàn tay của em gái Diệp Nghiên, lại ném ánh mắt về phía kẻ bám đuôi Tô Đan Hồng ở phía sau.
Nhìn thấy Tô Đan Hồng lại có thể đi theo, Diệp Nghiên cũng được tính là có quan hệ bạn bè khá tốt cũng cảm thấy có hơi bực mình, bình thường dịu dàng như chú thỏ nhỏ lúc này lại biến thành chú thỏ mắt đỏ đầy nóng nảy, cắn chặt cánh môi, giận đến bốc khói trừng mắt nhìn Tô Đan Hồng, lại e ngại uy thế của bà nội Diệp trong nhà, vẫn là không dám nói gì.
Hai chị gái không nói gì, con gái út của nhà họ Diệp là Diệp Quả đã nổi nóng ở bên cạnh, nhe răng nanh, mái tóc ngắn màu đỏ lại rất nóng bỏng và chói mắt, vô cùng hung dữ và tức giận nói: “Tô Đan Hồng, cô nghĩ cô là ai? Mấy chị em chúng tôi nói đang nói chuyện, cô lại giống như một cái đuôi dám chạy theo chúng tôi, còn dám nghe trộm chúng tôi nói chuyện… là muốn ăn đánh, có phải hay không?”
Nhà họ Diệp tổng cộng hai phòng, phòng lớn Diệp Thế Phong, lấy Nạp Lan Như Khanh của nhà có dòng dõi Nho học, sinh được hai đứa con gái, con gái lớn là Diệp Vũ, con gái thứ là Diệp Nghiên, nhị phòng Diệp Thế Vinh, trong nhà chỉ có một đứa con gái cưng là Diệp Quả, trong ba thế hệ nhà họ Diệp không có con trai có thể kế thừa gia nghiệp, chỉ có thể để trưởng nữ của nhà họ Diệp là Diệp Vũ thừa kế.
Diệp Quả nhỏ hơn chị cả Diệp Vũ bốn tuổi, năm nay chỉ mới mười sáu tuổi, nhưng xưa nay luôn chua ngoa và nổi loạn, lại sắc bén đanh đá, chú hai và thím hai lại nuông chiều cô ấy, chưa từng chịu sự dạy bảo nghiêm khắc, cầm kỳ thư họa đều không biết, chỉ biết la lối khóc lóc chơi xấu, lúc bà cụ Diệp trong nhà la lối khóc lóc, cô nhóc này cũng dám tiến lên đối nghịch với bà nội, hoàn toàn không có vẻ mặt sợ hãi, bà cụ Diệp la lối khóc lóc, Diệp Quả cô ấy càng dám ngang ngược hơn!
Tô Đan Hồng có bà cụ Diệp chống lưng, người khác không sợ, riêng chỉ sợ cô ba nhà họ Diệp còn muốn đanh đá hơn bà cụ Diệp này.
Nhìn thấy Diệp Quả nói chuyện, Tô Đan Hồng lập tức rụt cổ, lại cố chấp giả vờ bình tĩnh nói: “Diệp Quả, cô đừng mắng tôi, là… là bà cô bảo tôi đến xem các người, bà ấy sợ các người xảy ra chuyện.”
4: Ba chị em Diệp thị
“Láo xược!” Đầu tiên Diệp Vũ làm mặt lạnh, gương mặt không lý do lộ ra vẻ tức giận: “Cô là nói, Diệp Vũ tôi không thể bảo vệ được hai đứa em gái của mình sao? Gan của cô cũng lớn thật đấy, ăn của nhà họ Diệp tôi, uống của nhà họ Diệp tôi, để một đứa con gái riêng của nhà họ Tô như cô ở nhà họ Diệp tôi, chẳng qua là nuôi một con chó bên cạnh bà nội tôi mà thôi! Sống được mấy ngày tốt đẹp, còn thật sự xem bản thân thành chủ nhân rồi sao?”
Cô hai Diệp Nghiên và cô ba Diệp Quả chớp chớp mắt, nhất là Diệp Quả nhỏ tuổi nhất nổi loạn nhất, hoàn toàn không dám tin tưởng vào lỗ tai của mình! Lời quở trách gay gắt này, thật sự là thốt ra từ trong miệng của chị cả luôn hiền lành ngoan ngoãn coi trọng lễ nghĩa sao?
Tô Đan Hồng không ngờ đến sẽ nghe được một phen trách mắng gay gắt như vậy từ trong miệng của Diệp Vũ, lập tức bị chọc tức đến gò má đỏ bừng, cô ta sợ Diệp Quả ngang ngược, nhưng không sợ Diệp Vũ hiền lành ngoan ngoãn!
“Diệp Vũ...Cô, cô đừng khinh người quá đáng!” Tô Đan Hồng trừng mắt nhìn Diệp Vũ, lại dám mặt đầy cao ngạo và đắc ý: “Nhưng là bà cô bảo tôi đến! Bà cô còn bảo tôi hỏi cô, chị Tô Tình và Tô Ưu của tôi đi đâu rồi? Chị ấy không phải là làm phù dâu cho cô sao? Cô đem họ đi đâu rồi?”
Diệp Vũ cười giễu, liếc mắt nhìn hai đứa em gái của mình, lúc nhìn sang em gái Diệp Nghiên của mình, cong khóe môi, ánh mắt lướt qua Diệp Nghiên, trực tiếp nhìn sang em họ Diệp Quả, thờ ơ nói: “Quả Quả, em dạy cô ta một chút phép tắc! Lúc nào thì chó lại có gan chất vấn chủ nhân rồi?”
Trước mắt Diệp Quả sáng lên, giơ tay, giáng một cái tát lên khuôn mặt xinh đẹp kia của Tô Đan Hồng, âm thanh vừa giòn vừa vang!