Chương 27
Thấy Giang Đường đi vào, Sơ Nhất hướng cô lộ ra nụ cười nhã nhặn: "Mẹ, chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng, Sơ Nhất."
Giang Đường đẩy cửa mà vào: "Ngày hôm nay thứ bảy, vì sao không ngủ thêm một chút?"
Sơ Nhất nhẹ nhàng trả lời một tiếng: "Tám giờ có một buổi toạ đàm tiếng Anh, con muốn đi nghe."
Giang Đường xì xì một tiếng nở nụ cười: "Loại toạ đàm kia rất phức tạp, con còn nhỏ như thế, có thể nghe hiểu sao?"
Vẻ mặt Sơ Nhất khiêm tốn: "Chính là bởi vì nghe không hiểu, cho nên mới muốn đi tìm hiểu thêm."
Cũng thật là đứa trẻ tốt.
Giang Đường không khỏi đưa tay sờ xoạng sợi tóc mềm mại của Sơ Nhất, theo lý thuyết thiếu niên nhỏ sinh ra trong loại gia tộc lớn này rất khó bảo toàn loại tâm thái ôn hòa khiêm tốn này, đặc biệt là tuổi Sơ Nhất còn quá nhỏ, tâm trí còn chưa trưởng thành, nhưng cậu lại biểu hiện ra tầm nhìn và thành thục vượt qua đứa trẻ cùng tuổi.
Có thể tất cả những thứ này. . . Đều là bởi vì nguyên nhân không có tình mẹ.
Trong ký ức, bản gốc đối với ba đứa trẻ có thể tránh liền tránh, không tránh được liền nhẫn nhịn.
"Sơ Nhất." Giang Đường nửa ngồi xổm ở trước mặt cậu, đưa tay kéo cà vạt nhỏ trước ngực cậu xuống, "Ngày hôm nay mẹ muốn dẫn em gái đi sân chơi, Sơ Nhất có muốn đi cùng hay không?"
Nghe được hai chữ sân chơi, biểu cảm của Sơ Nhất trong nháy mắt ngưng trệ, sau đó ngay lập tức, đáy mắt hiện ra nồng nặc hoảng sợ, cậu rất nhanh thu lại vẻ mặt, nhưng mà biểu cảm miễn cưỡng vui cười vẫn là bán đứng sự bất an và thấp thỏm của cậu.
"Mẹ, tại sao muốn dẫn Thiển Thiển đến sân chơi?"
Trong lòng Giang Đường hoài nghi, cũng không trực tiếp vạch trần, nói: "Ba ba bận rộn công việc, thật vất vả có một ngày nghỉ ngơi, vì vậy mẹ dẫn theo Thiển Thiển đi. Con đi học cũng rất khổ cực, hiếm khi có ngày nghỉ, cùng đi với chúng ta?"
Quả đấm nhỏ đang buông xuống của cậu nắm nắm qua lại: "Chỉ có ba người chúng ta?"
Giang Đường nghĩ một hồi: "Hoặc là. . . Lại dẫn theo Lương Thâm?"
Cậu ngước mắt lên, há há mồm làm như có lời muốn nói, cuối cùng muốn nói lại thôi, nhẹ nhàng gật đầu: "Được."
Giang Đường vò vò vành tai cậu: "Sơ Nhất, nếu như có tâm sự gì thì nói với mẹ, được không?"
Cô tuy rằng không phải người mẹ chân chính, cũng chưa từng có con của chính mình, nhưng cô cũng không ghét đứa nhỏ hiểu chuyện, một đời trước từng đến vùng núi làm công ích một quãng thời gian, mỗi một đứa bé nơi đó đều là thuần phác thiện lương như vậy, cô xuất phát từ nội tâm thương tiếc bọn họ, lúc này cũng muốn xuất phát từ nội tâm thương tiếc Sơ Nhất.
Giang Đường kéo Sơ Nhất qua, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn ở trên trán cậu, đối mặt ánh mắt ngạc nhiên của Sơ Nhất, bên môi cô phác hoạ ra một nụ cười, "Nụ hôn chào buổi sáng."
Môi Sơ Nhất lúng túng, do dự hai giây, cũng hôn ngược lại: "Hôn chào buổi sáng."
Cuối cùng xoa nhẹ đầu cậu, Giang Đường hít sâu một cái đi tới phòng Lâm Lương Thâm.