Lâm Lương Thâm không hiểu chuyện nghe lời giống như Sơ Nhất, cô đã làm chuẩn bị thật tốt, nếu như Lâm Lương Thâm không ngoan ngoãn hôn cô, cô liền sử dụng các phương pháp độc đáo, bức bách cái tiểu tử thối kia bó tay chịu trói.
Giang Đường mới vừa vào phòng Lâm Lương Thâm, liền nhìn thấy Lâm Lương Thâm thân thể trần truồng ở trên giường gọi tới gọi lui, nhìn cái mông đàn hồi mười phần kia, con mắt Giang Đường mạnh mẽ giật giật.
"Lâm Lương Thâm, không cho phép ở trên giường gọi tới gọi lui."
Cậu bé quay đầu lại: "Bà vào phòng tôi tại sao không gõ cửa?"
Cuối cùng trừng mắt lên, a một tiếng chui vào trong chăn: "Không cho phép nhìn tôi!"
Giang Đường không nhịn được tỏ ra khinh thường: "Mẹ tới gọi con rời giường, con nên nói cảm ơn, còn có, không cho phép gọi mẹ là 'Bà'."
(3/3):
Giang Đường không nhịn được tỏ ra khinh thường: "Mẹ tới gọi con rời giường, con nên nói cảm ơn, còn có, không cho phép gọi mẹ là 'Bà'."
Lâm Lương Thâm phình má, không lên tiếng.
"Chào buổi sáng." Cô nói xong, đi tới mạnh mẽ cho Lâm Lương Thâm một nụ hôn chào buổi sáng.
Bị hôn khuôn mặt Lâm Lương Thâm ngây ra như phỗng, bắt đầu dùng tay điên cuồng cọ mặt, "Buồn nôn chết rồi, có nước bọt!"
"Bây giờ tới con." Giang Đường chỉ chỉ gò má của mình.
Cậu chẹp chẹp miệng: "Tôi mới không muốn hôn bà đâu."
"Ngày hôm nay mẹ muốn dẫn anh trai và em gái đi sân chơi, con có muốn đi hay không?"
Lâm Lương Thâm nháy mắt một cái, lập tức nhào tới hôn trả lại: "Mẹ, chào buổi sáng."
Ừm, này còn tạm được.
Cuối cùng đến phiên Lương Thiển, bây giờ cô bé hẳn là đang ở chỗ ba ba cô bé.
Ai biết Giang Đường mới vừa xuống lầu, liền va vào Lương Thiển ngã trên mặt đất không ngừng gào khóc.
Mặt mũi cô bé hướng xuống dưới, khóc đến oan ức.
Giang Đường nhíu nhíu mày, đi tới ôm cô bé từ trên mặt đất lạnh lẽo lên: "Sao vậy, ba ba đi đâu rồi?"
"Không nên nhắc tới ba ba với con, con. . . Con chán ghét ba ba."
". . ."
Ngày hôm qua còn thích ba ba, ngày hôm nay liền thành chán ghét ba ba?