⬅ Trước Tiếp ➡
( Thánh Mẫu - Satan: Chào buổi sáng Đường Quả Quả, không thành vấn đề, Đường Quả Quả. )
 
( Đại thái giám - Ninh Lăng: Chào buổi sáng hạt vừng đường, không thành vấn đề, hạt vừng đường. )
 
( vợ hiền mẹ tốt - Giang Đường Đường: . . . )
 
Không cách nào chơi đùa vui vẻ với bọn họ.
 
( vua thây ma - Điền Điềm: nhiệm vụ hôm nay của các người là cái gì vậy? Tôi khóc khóc, tôi phải cùng đội tuần tra vây quét thây ma trong thành phố, hu hu hu, tôi đã từng cùng bọn họ ăn thịt nướng, bây giờ lòng thật đau mà. )
 
( Đại thái giám - Ninh Lăng: ngày hôm nay của tôi khá là đơn giản, cạo râu cho thẳng nam Hoàng Đế, có điều tôi muốn hỏi một chút, cô và đám anh em thây ma kia ăn cái thịt gì? )
 
( vua thây ma - Điền Điềm: thịt người Hồ Nam, tôi cảm thấy không ăn ngon bằng thịt người Tứ Xuyên. )
 
( Satan - Thánh Mẫu: Khi còn sống tôi chính là người Hồ Nam, không cho phép các người sỉ nhục người Hồ Nam chúng tôi khó ăn! Khẩu vị người Tứ Xuyên nặng như vậy, ăn ngon chỗ nào! Đúng rồi, nhiệm vụ ngày hôm nay của tôi là phải cảm hóa một kẻ ác mười kiếp, cũng tương đối dễ dàng, không phục đánh một trận là tốt rồi. )
 
( Thánh Mẫu - Satan: Satan, tôi hi vọng cậu chú ý một hồi thái độ nói chuyện của cậu, người Tứ Xuyên chúng tôi ăn không ngon chỗ nào? Ngày hôm nay tôi. . . Phải đi đồ thôn, bây giờ đang lo lắng làm sao mật báo cho dân làng, bảo bọn họ chạy trốn sớm một chút, sầu người. )
 
( Đại thái giám - Ninh Lăng: Giang Đường Đường, nhiệm vụ của cô là gì vậy? )
 
Giang Đường vẫn run lẩy bẩy, không dám nói lời nào, nghe được cô ấy hỏi, cẩn thận nói: ( Ngày hôm nay tôi. . . Dẫn con gái đến sân chơi. )
 
Nói xong, toàn trường im lặng.
 
Chốc lát.
 
( bạn đã bị Đại thái giám - Ninh Lăng cấm nói. )
 
Giang Đường: ". . ."
 
Đây là thỏa việc công trả thù việc riêng mà! !
 
Giang Đường vốn cảm giác tình cảnh của mình lúng túng, ai ngờ người có độ may mắn mức E như cô đây trong đám kéo dài tính mạng này nhảy một cái trở thành may mắn bậc SSS, nghĩ đến vận mệnh thăng trầm của các đồng bạn kia, trong nháy mắt cô cũng không còn suy nghĩ gì.
 
Sau khi ổn định tinh thần cho mình xong, Giang Đường đứng dậy rời phòng.
 
Cô trước tiên đi tới phòng của con lớn nhất.
 
So với phòng công chúa của Lương Thiển, phòng ngủ của Sơ Nhất đặc biệt đơn giản mộc mạc, ngoại trừ trên ban công nở rộ vài cây hoa tươi ra, cũng không còn màu sắc nào khác.
 
(2/3):
 
So với phòng công chúa của Lương Thiển, phòng ngủ của Sơ Nhất đặc biệt đơn giản mộc mạc, ngoại trừ trên ban công nở rộ vài cây hoa tươi ra, cũng không còn màu sắc nào khác.
 
Cậu đã rời giường, đồng thời thu dọn xong giường chiếu, đang đứng ở trước gương thắt cà vạt âu phục.
⬅ Trước Tiếp ➡