⬅ Trước Tiếp ➡
Mấy lời đó là sự thật đấy hả?
Di Giai nhíu mày, mơ màng nhớ lại, tuy cảnh tượng vô cùng mơ màng nhưng hình như mấy lời đó của Trình Ý Hiên là sự thật. Khuôn mặt cô nàng ngay lập tức méo xệch lại, khó coi đến đỉnh điểm.
Không phải chứ?
Cô quả thật làm ra những hành động như thế hay sao?
Mất mặt chết đi được.
Khuôn mặt Di Giai đột nhiên trở nên đỏ bừng, lúc này, sự tức giận đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự ngượng ngùng chẳng thể tả được nữa.
Trình Ý Hiên liếc mắt nhìn cô, bên trong con ngươi ấy lóe ra một tia lạnh lẽo "Sao nào? Cô đã nhớ ra hay chưa? Chưa nhớ ra thì để tôi nói tiếp cho cô nghe nhé. Đêm hôm qua, sau khi trở về nhà..." Hắn đang muốn nói gì đó nhưng lại bị Di Giao bịt chặt miệng lại.
Cô lườm hắn, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu "Trình Ý Hiên, tốt nhất là anh nên ngậm miệng lại ngay cho tôi. Anh mà nói thêm một từ nào nữa, bà đây ngay lập tức cắt lưỡi anh, sau đó biến anh thành thái giám."
Di Giai đã xấu hổ đến mức cả người bị nướng chín rồi, Trình Ý Hiên lại còn dám nói nữa hả?
Tên khốn này lại có thể phát ngôn ra những lời đó? Hắn không biết ngượng sao?
Cô thừa nhận, cô bạo thật đấy, nhưng nghe những lời nói đỏ mặt như thế, cho dù ai cũng chẳng thể nghe được chứ huống chi là cô. Đặc biệt là nhớ lại những tiếng rên ɾỉ đỏ mặt kia, Di Giai chỉ muốn một cước đá bay đoạn ký ức ấy. Thảo nàob sáng nay mấy người giúp việc kia lại nhìn cô như thế.
Trình Ý Hiên hờ hững "Rõ ràng là vừa nãy cô ghê gớm lắm mà, sao bây giờ lại như vậy?"
"Anh câm miệng lại ngay " Di Giai tóm lấy cổ áo của Trình Ý Hiên "Tốt nhất là anh nên ngậm miệng lại. Trình Ý Hiên, anh thử để chuyện này lộ ra ngoài xem, tôi sẽ xử lý anh như thế nào?"
Trình Ý Hiên "..."
"Mà nếu đúng như vậy, chẳng phải là anh chính là kẻ nằm dưới hay sao? Sinh lý của anh ngày càng có vấn đề đấy hả?"
"Mà nếu đúng như vậy, chẳng phải là anh chính là kẻ nằm dưới hay sao? Sinh lý của anh ngày càng có vấn đề đấy hả?"
Di Giai hả hê liếc mắt nhìn khuôn mặt đen kịt ấy của Trình Ý Hiên, trong lòng hừ lạnh một tiếng. Ha, muốn chọc tức cô à, Di Giai đâu có để hắn dễ dàng đạt được mục đích như thế. Hơn nữa, cô nhất định phải khiếp tên đàn ông chỉ sống bằng nửa thân dưới này mất hết mặt mũi mới được.
Trình Ý Hiên biến sắc, hắn nghẹn họng không nói lên lời.
Chết tiệt thật
Người đàn ông chửi thề một câụ
Tự nhiên lại để cho Di Giai nắm được thóp.
Trình Ý Hiên này là tự mình chui đầu vào trong rọ đây mà.
Thế cờ đột nhiên bị lật ngược, bên chủ động lại nghiêng về phía Di Giai.
Cô nàng cười nhạt một tiếng, đi đến tóm lấy cổ áo Trình Ý Hiên, đảo mắt đánh giá hắn một lượt từ trên xuống dưới "Ha, anh là một thằng đàn ông mà phải chịu nhục nằm bên dưới. Haizz, chuyện này mà truyền ra bên ngoài, không biết hình tượng của tổng giám đốc Trình sẽ như thế nào nhỉ?" Di Giai chống cằm, đáy mắt lóe lên vẻ thích thú "Trình Ý Hiên, dù sao anh cũng là chồng tôi, để người ngoài biết được việc này chẳng hay cho lắm. Hoặc là mai tôi giúp anh liên hệ với bác sĩ, chắc chắn họ sẽ chữa khỏi cho anh."
Trên khuôn mặt Di Giai lộ rõ sự an ủi, nhưng tận sâu ở trong lời nói là sự châm biếm.
Một người thông minh như Trình Ý Hiên làm sao có thể không nghe ra được hàm ý ở bên trong lời nói của cô chứ.
"Thật là mất mặt Tại sao tôi lại lấy phải một người đàn ông chẳng thể cứng nổi chứ? Hạnh phúc cả đời của tôi phải làm sao đây? Anh không được, tôi phải ra ngoài tìm mấy anh cao to đẹp trai thôi." Di Giai làm bộ ngồi phịch xuống ghế, gương mặt ảo não thất vọng vô cùng.
⬅ Trước Tiếp ➡