Quả thật, cô nàng cũng chả phải người phụ nữ truyền thống gì.
Nam nữ lăn giường với nhau, dù là ngɵạı tình với nhau chỉ là một thôi. Di Giao cũng không ngại cắm cho Trình Ý Hiên một cái sừng lớn đâụ Ai bảo tên này lại như vậy, nằm dưới để cho cô chủ động. Hắn ta thật sự không có chút năng lực nào trong vấn đề sinh hoạt vợ chồng giữa hai người.
Sắc mặt Trình Ý Hiên đã đen lại càng đen hơn. Nghe Di Giai muốn ra ngoài tìm người khác, người nào đó nghiến răng nghiến lợi "Di Giai... cô dám... Tốt nhất là nên an phận làm Trình thiếu phu nhân đi " Thẹn quá hóa giận, ai kia chỉ biết ôm một bụng tức trong lòng.
"Tôi cứ không thích yên phận đấy thì làm sao?" Di Giai hất cằm, vênh mặt lên "Trình tổng à, anh ngoài tiền ra thì có gì để đe dọa tôi? Chẳng qua chỉ là một tên yếu sinh lý không nổi ba mươi phút, có tư cách gì nói chuyện với bà đây chứ? Có gì tôi về nhờ bố mẹ anh giúp tôi vậy." Cô nàng thản nhiên vắt chân lên ghế, thản ngắm vuốt chăm chút cho bản thân, mặc kệ tâm trạng của Trình Ý Hiên đã khó coi như thế nào rồi.
Dù sao từ sáng đến giờ, cô chưa kịp chăm chút cho bản thân, vậy thì giờ chăm chút vậy.
Bây giờ trên danh nghĩa vẫn là Trình thiếu phu nhân, mặt mũi không thể mất được.
Trình Ý Hiên "..."
Bây giờ hắn có một trăm cái miệng cũng không cãi được.
Di Giai thản nhiên đứng lên, cô mở cửa rời khỏi thì đập vào mắt có mấy người đang ở đó.
Bọn họ là đang... nghe lén?
Trình Ý Hiên nhìn thấy nhân viên, khuôn mặt đã không thể đen hơn được nữa.
Trong đầu Di Giai đột nhiên nảy ra một ý. Cơ hội làm xấu mặt Trình Ý Hiên tốt như vậy, cô không thể nào bỏ qua được. Di Giai ghé vào tai mấy người kia, nói mấy câu thì thà thì thầm gì đó xong ung dung rời đi.
Người nào đó hoàn toàn khó hiểụ
Từ đó về sau, trong công ty ngày ngày lan truyền một tin đồn, Trình tổng không thể "lên" được, chẳng những thế lại phải nằm dưới vợ mình. Với một người đàn ông đây chẳng khác gì một loại sỉ nhục. Ai nấy nhìn thấy Trình Ý Hiên đều cười một cách bí ẩn, thậm chí còn có người bật lại hắn.
Ai đó tức lắm, trong lòng thầm oán hận cô nàng tên Di Giai đó.
Trình Ý Hiên gầm gừ "Để xem về nhà tôi xử cô như thế nào "
"Người phụ nữ chết tiệt kia, cô trốn ở cái góc xó xỉnh nào rồi, có giỏi thì mau ra đây cho tôi. Ông đây hôm nay phải liều mạng với cô "
Vừa đặt chân về đến nhà, Trình Ý Hiên đã cởi phăng chiếc áo trên người mình, ném phịch một cái xuống ghế. Sắc mặt người đàn ông tối thui lại, dường như tâm trạng không được tốt lắm thì phải. Gân xanh nổi đầy trên trán và cánh tay hắn, hai mắt đỏ ngầu vằn lên những tia giận dữ.
Có vẻ như là hôm nay tên này đã gặp phải vấn đề gì đó kinh khủng lắm.
Mà không chỉ có hôm nay thôi đâu, trong thời gian gần đây tâm trạng của Trình Ý Hiên lúc nào cũng khó chịụ
Nỗi căm phẫn vô hình dâng lên trong lòng hắn, toàn thân người đàn ông tỏa ra một luồng sát khí vô cùng đáng sợ. Hiện giờ, ý nghĩ trong đầu duy nhất của Trình Ý Hiên đó chính là, bóp chết người phụ nữ tên Di Giai kia.
Mấy ngày nay, ở công ty, bên tai hắn luôn là những lời đàm tiếu vô cùng khó coi. Người nào người đấy rảnh là bàn tán nói xấu về hắn. Bọn họ nói Trình tổng là người không thể "lên" được. Rồi là thằng nằm dưới một người phụ nữ.
Trình Ý Hiên thật chẳng biết giấu mặt vào đâu nữa. Những ngày này, hắn mất mặt đến nỗi không dám đến công ty, hoặc chỉ muốn đào một cái hố để bản thân mình chui xuống.
Người nào đó rất muốn giải thích, sự thật vốn dĩ không phải như thế. Nhưng lời ra tiếng vào đã được thêm mắm dặm muối rồi, Trình Ý Hiên có một trăm cái miệng cũng chẳng giải thích được.