Cứ nói xã hội phát triển, con người tiến bộ, nhưng những định kiến khắc sâu trong tiềm thức vẫn khó mà xóa bỏ.
Cũng như trong tiềm thức của mọi người, đàn ông ra ngoài kiếm tiền, đàn bà lo việc nhà.
Hô hào bình đẳng giới to thế, nhưng đàn ông chỉ cần nấu thêm vài bữa cơm là ngay lập tức được gọi là “người chồng tốt”.
Nhưng chẳng ai khen ngợi phụ nữ vì chuyện bếp núc, việc nhà cả.
Suy cho cùng, vẫn là những tư tưởng cố hữu ăn sâu bám rễ trong xương tủy.
Vậy nên Tô Mạt nghĩ, Tần Thâm có danh tiếng tốt phần lớn là vì anh không yêu đương chính thức với bất kỳ người phụ nữ nào.
Ở một nơi nhỏ bé như Trường Lạc, phụ nữ vì danh dự mà che giấu mọi chuyện, anh ta tự nhiên cũng giữ được danh tiếng trong sạch.
Chỉ dựa vào những “chiêu thức” và sức bền của anh tối qua, bảo anh là trai tân, có đánh chết cô cũng không tin.
Nói xong, Song Kỳ không nghe, vẫn cầm điện thoại loay hoay chọn màu len cho Tần Thâm.
Cô nàng chọn qua chọn lại, cuối cùng chọn màu xanh lá.
Màu xanh biếc, trông thật tràn đầy sức sống.
Ngay lúc này, điện thoại trong tay Tô Mạt rung lên, Tần Thâm gửi thêm một tin nhắn "Ra đây, tôi ở cửa.”
Tựa như một sự ăn ý không lời.
Mặc dù cả hai đã phát sinh quan hệ thân mật nhất, nhưng chẳng ai muốn vạch trần điều đó.
Nhìn thấy tin nhắn của Tần Thâm, Tô Mạt liếc mắt về phía cửa, không thấy người, chỉ nhìn thấy một bóng dáng cao lớn bị ánh đèn kéo dài.
Tô Mạt “Tan làm rồi.”
Song Kỳ đang lướt điện thoại liền dừng tay, thêm cuộn len xanh lá đã chọn vào giỏ hàng “Được thôi.”
Tan làm mà không hăng hái thì tư tưởng chắc chắn có vấn đề.
Song Kỳ rất thích câu nói này, vừa dứt lời “Được”, ngay giây sau đã xách túi xách biến mất không dấu vết.
Tô Mạt lại nhìn ra ngoài cửa, bóng dáng bị ánh đèn kéo dài từ một người đã biến thành hai người.
Tô Mạt vẫn ngồi yên tại chỗ, như đang xem một màn kịch bóng.
Nhìn thấy bóng Song Kỳ đến gần Tần Thâm.
Rồi lại nhìn thấy Tần Thâm lui về sau nửa bước.
Khóe môi giật nhẹ “Chậc, giả tạo.”
Song Kỳ đi từ lúc nào, Tô Mạt không chú ý.
Đến khi cô nhận ra thì Tần Thâm đã đẩy cửa bước vào, đứng ngay trước mặt cô.
Nghe thấy tiếng, Tô Mạt ngước mắt nhìn anh một cái, rất nhanh lại cúi xuống, chăm chú vào trò chơi trong tay “Đợi tôi một chút, tôi chơi xong ván này đã.”
Tần Thâm hỏi “Cần bao lâu?”
Tô Mạt “Hai mươi phút? Đại khái thế.”
Thời gian này khó mà nói chắc.
Hiện tại trong trò chơi hai bên đang kịch liệt giao tranh, nhìn sức chiến đấu thì ngang ngửa, trong chốc lát e là chưa xong.
Tần Thâm mặt không đổi sắc “Vậy cô cứ chơi trước đi.”
Tô Mạt “Ừ.”
Ngay giây sau, chuông gió ở cửa vang lên, Tần Thâm rời khỏi cửa hàng.
Tô Mạt nghe thấy động tĩnh, nhưng không ngẩng đầụ
Đi thì đi, quan hệ giữa hai người chưa đến mức lúc nào cũng phải nhớ thương trong lòng.
Ván game này kết thúc đúng như dự đoán của Tô Mạt, vừa vặn hai mươi phút.
Cô buông điện thoại ngẩng đầu, cửa tiệm cũng vừa khéo một lần nữa bị đẩy ra.
Nhìn thấy người đàn ông bước vào, đôi mắt Tô Mạt nheo lại “Thứ anh đang cầm trên tay là gì?”
Giọng nói lạnh lùng của Tần Thâm đáp lại “Raụ”
Cô đâu phải mù.
Chẳng lẽ cô không nhận ra trên tay anh đang xách rau?
Điều cô muốn hỏi là anh đến tìm cô bàn chuyện, có lẽ vẫn là chuyện kia, thì mua rau làm gì?
Chẳng lẽ anh còn định trổ tài nấu ăn tại nhà cô?
Sự thật chứng minh, Tô Mạt đoán đúng.
Mãi đến nửa tiếng sau, khi Tần Thâm xách túi rau xuất hiện trong bếp nhà cô, cô vẫn không thể tin nổi.
Là do cô hiểu quá hạn hẹp về khái niệm bạn tình?
Hay là anh đã hiểu sai về mối quan hệ bạn tình này?
Ánh mắt sâu thẳm của Tần Thâm lướt qua một vòng trong bếp, quay đầu nhìn Tô Mạt “Không có gia vị à?”