Tô Mạt uể oải dựa vào khung cửa “Không có.”
Lạ lắm sao.
Bếp nhà cô chẳng những không có gia vị, mà ngay cả gạo, dầu ăn cũng không có.
Cô đâu có nấu cơm, chuẩn bị mấy thứ đó làm gì, nuôi côn trùng chắc?
Tần Thâm “Tôi đi mua.”
Tô Mạt khoanh tay trước ngực nhìn anh “Tần Thâm.”
Tần Thâm “Sao?”
Tô Mạt cười khẽ “Anh có phải hơi quá rồi không?”
Tần Thâm cúi mắt nhìn cô, tựa như hoàn toàn không nhận ra hành động của mình có gì không bình thường “Quá chỗ nào?”
Tô Mạt buông tay bước gần anh, cười như không cười “Anh đến đây là vì gì? Vì muốn nấu cơm cho tôi à?”
Nói xong, khóe môi cô mang theo ý cười, đầu ngón tay khẽ chọc vào ngực anh, kéo cổ áo anh xuống, ghé sát tai thì thầm “Tần Thâm, chúng ta chỉ là bạn tình thôi, muốn ngủ với tôi, không cần làm nhiều bước đệm đến vậy, chuyện đôi bên đều muốn thì…”
Lời của Tô Mạt chưa dứt, ánh mắt Tần Thâm đã tối sầm lại, bàn tay to nắm lấy eo cô, nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt cô “Không đút cô no, lát nữa làm sao cô đút no tôi?”
Tiếng Hán thật là rộng lớn và sâu sắc.
Chữ "đút" này rõ ràng không phải là chữ "đút" kia.
Đối diện ánh mắt sâu thẳm như mực của Tần Thâm, Tô Mạt ngây ra vài giây.
Không phải vì bị anh mê hoặc, mà là bởi sự đối lập ở con người anh quá lớn.
Bên ngoài thì trầm mặc ít lời, về nhà lại rửa tay nấu nướng, ở phương diện kia thì vừa phóng đãng vừa táo bạo...
Khi Tô Mạt còn đang ngẩn người, Tần Thâm đã buông tay khỏi eo cô, trước khi đi trầm giọng hỏi “Có loại trái cây nào muốn ăn không?”
Tô Mạt “Cam.”
Tần Thâm quay lưng thay giày “Còn gì nữa?”
Tô Mạt “Dưa hấu và dâu tây.”
Đều là trái cây đúng mùa, ở huyện Trường Lạc tuy nhỏ nhưng cũng không khó mua.
Tần Thâm “ừ” một tiếng, sải bước rời đi.
Nhìn theo bóng Tần Thâm ra cửa, Tô Mạt khoanh tay, người tựa vào khung cửa bếp.
Người đàn ông này, là tay lão luyện.
Người ta thường nói, muốn chiếm được lòng một người phụ nữ, nếu cô ấy còn non nớt thì dẫn cô ấy trải nghiệm vẻ đẹp phồn hoa của thế giới, nếu cô ấy đã từng trải thì dẫn cô ấy đi chơi ngựa gỗ xoay tròn.
Tô Mạt cảm thấy, Tần Thâm đang dùng chiêu thứ hai với cô.
Khi Tần Thâm quay lại, Tô Mạt vừa tắm xong, nửa nằm trên sofa nói chuyện điện thoại.
Điện thoại là Nguyễn Huệ gọi tới, đang than thở về một cuộc thi gần đây.
“Thật vô lý, dàn xếp hết rồi.”
“Chương trình đó cậu xem chưa? Lấy danh nghĩa phát huy văn hóa dân tộc, thực ra chỉ là để mấy cậu ấm cô chiêu nổi danh thôi.”
Tô Mạt cười khẽ, giọng có chút giễu cợt “Chuyện này không phải bình thường sao?”
Trong giới, chuyện như vậy đã sớm không còn xa lạ, không phải chỉ xảy ra một hai lần.
Nguyễn Huệ “Rác rưởi, một đống rác rưởi.”
Tô Mạt “Hết cách rồi, con người bây giờ, bề ngoài thì cao ngạo, thực chất trong xương tủy từng tấc đều ám đầy mùi tiền.”
Nguyễn Huệ “Nhớ hồi trước Triệu sư phụ còn sống…”
Nguyễn Huệ nói nửa chừng mới nhớ ra Triệu Quảng là điểm yếu của Tô Mạt.
Cô ấy lập tức im lặng, nhỏ giọng xin lỗi “Mạt Mạt, xin lỗi nhé, tớ…”
Tô Mạt gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn sofa, giọng tự nhiên “Không sao đâu, lúc thầy còn sống, không khí trong giới quả thực tốt hơn nhiềụ”
Nguyễn Huệ “…”
Triệu Quảng là sư phụ của Tô Mạt, làm sơn mài rất giỏi, loại sơn mài thôi quang truyền thống của Bình Dao chính là sở trường của ông.
Triệu Quảng tính tình trầm ổn, không kiêu ngạo, không nóng vội, chỉ có một điều dở là tính khí ông rất cứng nhắc.
Kiểu cứng nhắc thấm đẫm tinh thần dân tộc.
Mấy năm trước, có người Anh muốn đầu tư một khoản tiền lớn vào cửa hàng sơn mài của ông, còn tìm đủ cách gây sức ép, ông thà đóng cửa hàng cũng không chịu đồng ý.
Tinh thần ấy, khiến người ta vừa kính trọng vừa khâm phục.
Nhớ lại chuyện của Triệu sư phụ, nụ cười trên mặt Tô Mạt phai nhạt đôi chút.