Ngày đó cô quyết định rời Dung Thành về Trường Lạc, không hoàn toàn vì tổn thương trong chuyện tình cảm, mà phần lớn là do thân tâm đã quá mệt mỏi.
Quá nhiều thứ rối ren chồng chéo khiến con người đôi khi dấy lên những cảm xúc phản kháng.
Trước khi làm sơn mài, bước đầu tiên là phác thảo bản vẽ, Tô Mạt dành trọn một ngày để thiết kế bản phác thảo.
Gần đến hoàng hôn, cô ngồi dậy vươn vai, phát hiện trên màn hình điện thoại có vài tin nhắn chưa đọc.
Cô là người cuồng công việc, mỗi khi làm việc quá nhập tâm, cô thường quên cả chính mình.
Ngay cả bản thân còn quên, huống hồ là việc để ý điện thoại rung.
Cô nhấc điện thoại, dựa lưng vào ghế, nhấn mở khóa màn hình để xem tin nhắn.
Một tin từ sư mẫu, hỏi khi nào cô về Dung Thành, muốn gặp mặt cô.
Một tin từ Nguyễn Huệ, nói cho cô biết Diệp Nhiễm là phù dâu trong đám cưới của Tưởng Thương.
Hai tin đầu, Tô Mạt không trả lời. Cô ngả cổ trắng ngần, tạo thành một đường cong đẹp mắt, vươn vai thả lỏng rồi mở tin cuối cùng.
Tin nhắn từ Tần Thâm Tối nay có rảnh không?
Hôm qua vừa mới khai vị, hôm nay lại hỏi tối có rảnh không.
Ngụ ý gì, không cần nói cũng rõ.
Tô Mạt khẽ nhướn đuôi mắt, đầu ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, gửi đi một dấu hỏi "?"
Bên phía Tần Thâm không trả lời ngay. Tô Mạt liếc nhìn ra ngoài cửa, ánh sáng từ tiệm xăm hình bên cạnh vừa bật lên, cô đoán anh có khách hàng.
Một lúc sau, điện thoại rung, Tần Thâm trả lời "Có việc."
Tô Mạt cười nhẹ "Ồ."
Hai người bọn họ thì có việc gì chứ?
Thứ nhất, không có quan hệ công việc. Thứ hai, cũng chẳng dính líu gì về mặt tình cảm.
Huống chi, mối quan hệ của họ vốn đã như vậy.
Tin nhắn “Ồ” của Tô Mạt vừa gửi đi chưa được bao lâu, Song Kỳ đang cúi đầu chơi điện thoại bỗng ngẩng lên “Tô Mạt… chị, chị nói xem Tần Thâm thích màu gì?”
Song Kỳ vẫn còn để bụng chuyện với cô, tiếng "chị" này gọi cũng chẳng tình nguyện.
Tô Mạt lười nhác đáp “Hả?”
Song Kỳ nói “Em định đan cho anh ấy một chiếc khăn quàng cổ, để anh ấy quàng vào mùa thu, mỗi lần nhìn thấy khăn sẽ nghĩ đến em.”
Nếu là trước đây, nghe câu này, có lẽ Tô Mạt còn ngấm ngầm dò hỏi sở thích của Tần Thâm giúp cô bé.
Nhưng bây giờ, cô vừa "ngủ" Tần Thâm tối qua, giờ mà nhìn cô gái nhỏ này vẫn lao đầu vào lửa, cô thấy mình không nỡ.
Tô Mạt ngẫm nghĩ vài giây, chân vắt chéo, hơi nghiêng người, cầm điện thoại chống dưới cằm, hỏi “Em có muốn đổi không?”
Song Kỳ ngây người “Đổi gì? Đổi quà à?”
Tô Mạt nói “Không, đổi đàn ông.”
Nhìn gương mặt chân thành của Tô Mạt, Song Kỳ giật mình, lập tức ngồi thẳng lưng “Chị thích Tần Thâm?”
Tô Mạt bĩu môi, được rồi, lời nói thật khó mà khuyên được người cố chấp.
Nếu cô nói thêm vài câu, chắc chắn cô gái này sẽ đòi nghỉ việc ngay tại chỗ.
“Không.”
Song Kỳ cảnh giác “Vậy sao chị nói thế?”
Tô Mạt tựa lưng vào ghế, làn da trắng mịn nơi bắp chân lộ ra dưới mép váy sáng đến chói mắt “Chỉ cảm thấy Tần Thâm không đáng tin.”
Nghe Tô Mạt nói vậy, Song Kỳ thở phào nhẹ nhõm, liếm môi nói “Chị nói thế là vì chị không hiểu anh ấy. Anh ấy rất đáng tin, tôi quen anh ấy lâu rồi, còn tìm hiểu kỹ về anh ấy nữa. Đừng nhìn vẻ ngoài anh ấy có vẻ đào hoa, thật ra chưa từng có tin đồn với bất kỳ cô gái nào.”
Tô Mạt khẽ cười khẩy, nghĩ đến những chuyện tối qua, trong mắt lộ rõ vẻ khinh thường “Có lẽ là do anh ta che giấu giỏi thôi.”
Chuyện giữa đàn ông và phụ nữ, thiệt thòi bao giờ cũng thuộc về phụ nữ.
Không phải là thiệt về thể xác, mà là về danh dự.
Đàn ông ngủ với mười người phụ nữ, người ta khen anh ta là giỏi giang.
Nhưng nếu đổi lại là phụ nữ ngủ với mười người đàn ông, thử xem?
Rác rưởi, đồ lăng nhăng, đồ lẳng lơ.