Chương 4
Thật ra Giản Tùy Anh là người đàn ông hào phóng, thoải mái, bạn bè một đống, nhân duyên cực tốt, không đến mức vừa gặp đã chọc phiền người ta, đối với những đứa trẻ ở tuổi Lý Ngọc, tùy ý nói xạo dăm ba câu cũng có thể làm những nhóc con chưa từng trải qua sự đời ấy bắt đầu sùng bái hắn. Nhưng tiếc thay, cậu là bạn của Giản Tùy Lâm, trong lòng Lý Ngọc sẽ không hoan nghênh hắn. Giản Tùy Anh thấy vậy thì thôi, để lại ấn tượng là được, nếu làm phiền cậu nữa thì có khi lại phản tác dụng.
"Vậy em cứ ngồi đi, anh vào bếp xem chút." Nói xong thì đứng dậy, vào phòng bếp.
Lúc này, Lý Ngọc mới thở phào nhẹ nhõm.
Giản Tùy Anh vừa vào nhà bếp là đã thấy em trai hắn đang quấn tạp dề xào rau, vẻ mặt cực kỳ chăm chú.
Giản Tùy Anh dựa vào khung cửa, "Sao rồi?"
"A, anh, sắp xong rồi, anh ra ngoài ngồi đi, ở đây khói nhiềụ"
"Không sao." Giản Tùy Anh bước tới cạnh cậu ta, nhìn ớt xanh biếc trong nồi, "Thơm lắm."
Từ nhỏ đến lớn, Giản Tuỳ Lâm đã bị anh trai xem thường, quanh năm suốt tháng hiếm có vài ngày trưng ra vẻ mặt ôn hòa như vậy với cậu, nhất thời không quen kịp, cũng không biết làm sao để nói tiếp.
Giản Tùy Anh làm bộ hững hờ nói. "Sao con trai nhà chú Lý lại trở về lúc này thế, học có theo kịp không?"
"Có ạ, cậu ấy rất thông minh."
"Cậu nhóc đột ngột chuyển trường như vậy, mấy đứa con gái trường cậu điên đảo lắm nhỉ."
Giản Tùy Lâm cười đáp, "Đúng đó. Cái ngày cậu ấy chuyển đến, mấy bạn gái chạy đến lớp em để nhìn cậu ấy chật kín cả hành lang, không nói láo chút nào."
Không biết Giản Tùy Anh nghĩ kiểu gì, trong lòng có vài phần đắc ý, chắc là vì thấy mắt nhìn người của mình không tệ chút nào.
nannannannannannannannannannannannannan–
Tay chân Giản Tùy Lâm rất nhanh nhẹn, khoảng bốn mươi phút đã làm xong ba món một canh nóng hổi dọn lên bàn.
Lý Ngọc và Giản Tùy Lâm ngồi xuống cùng lúc, vẻ mặt Lý Ngọc mới thoải mái hơn.
Giản Tùy Anh lấy một chai rượu trái cây nồng độ tương đối thấp ra khỏi tủ, trên chai toàn là tiếng nước ngoài. Rượu này không biết là ai không có mắt biếu, cha hắn là người Đông Bắc, vừa lên bàn rượu đã cạn sạch, làm gì uống đến loại ngọt chết đi được như này, chẳng khác nào để súc miệng, ngay cả hắn cũng không uống. Bây giờ cũng tiện để cho hai đứa nhóc kia uống góp vui.
Giản Tùy Anh rót ba ly rượu, "Nào, uống hai ly, khai vị trước."
Giản Tùy Lâm không phản ứng gì, trong nhà cứ khi không có chuyện gì thì uống rượu cũng là chuyện thường. Lý Ngọc nhìn ly rượu, lãnh đạm nói "Anh Giản, em không biết uống rượụ"
Một tên con trai nói không biết uống rượu, hoặc là uống vào sẽ xảy ra chuyện, hoặc là giả bộ, không nể mặt người khác, nhưng tỷ lệ số người trước khá nhỏ. Giản Tùy Anh không vui, thầm nói rượu hay thuốc lá gì cậu cũng chối, quả là thanh niên ba tốt , đến học sinh cấp hai bây giờ cũng không kỳ lạ như thế.
Chú thích Thanh niên ba tốt 三好青年 ý bảo "Ở nhà là con ngoan, trong trường là trò giỏi, ra đường là công dân gương mẫụ"
Hắn nâng ly đẩy về hướng Lý Ngọc, cười nói "Rượu thì có gì đâu mà không biết uống, không biết thật cũng phải học uống, không có thằng đàn ông nào không biết uống rượu cả. Em yên tâm, nồng độ chai này cực kỳ thấp, đến chó nhà anh uống cũng chẳng bị gì."