Chương 5
Lý Ngọc hơi nhíu mày, "Anh Giản, buổi chiều bọn em còn phải đi học."
"Lo ít chuyện thôi, uống đi, nể mặt anh nào."
Lý Ngọc nhìn vào mắt Giản Tùy Lâm, Giản Tùy Lâm ném cho cậu hột cái nhìn bất đắc dĩ, sau đó rũ mi xuống.
Mắt Lý Ngọc lóe lên chút bất ngờ, nhưng không biểu lộ ra ngoài, nâng ly rượu lên nhấp một hớp.
Giản Tùy Anh cười to nói "Em là con gái đấy à, con trai uống rượu là phải uống một hơi to. Tiểu Lâm, nào, uống cho cậu ta xem."
Giản Tùy Lâm cầm ly rượu uống một lần tới nửa ly thành ra uống nhanh quá, sặc một cái, mặt đỏ lên, ho khan.
Lý Ngọc nhanh tay vỗ lưng cậu ta, "Uống chậm thôi, muốn uống nước không?"
Giản Tùy Lâm phất tay, "Không cần, không sao cả..."
Giản Tùy Anh nâng ly đến trước mặt Lý Ngọc, "Nào, uống với anh một ly."
Lý Ngọc bất đắc dĩ cầm ly lên, cụng với Giản Tùy Anh một cái, sau đó ngửa cổ uống một hơi khá là ra dáng.
Giản Tùy Anh nhìn vẻ bất đắc dĩ của Lý Ngọc, trong lòng dâng lên khoái cảm đầy biến thái.
Sau khi đặt ly rượu xuống, Lý Ngọc không nhìn Giản Tùy Anh nữa, cúi đầu ăn cơm.
Giản đại thiếu gia bắt chéo hai chân, hài lòng bắt đầu gắp món, còn giả bộ cầm đũa gõ gõ đĩa tôm, "Tiểu Lâm, lột cho anh mấy con tôm."
"Hầy." Giản Tùy Lâm buông đũa xuống, nghiêm túc lột tôm cho anh cậụ
Lý Ngọc nắm chặt đũa, ánh nhìn rơi trên tay Giản Tùy Lâm, trong mắt hiện lên vẻ tức giận. Tay Giản Tùy Lâm rất đẹp, thuộc kiểu trắng trẻo mềm mại giống tay con gái, ngón tay rất dài, nhưng khớp xương không lớn, với vóc dáng rất cao của cậu ta mà lại có một đôi tay thanh tú như thế.
Tay đẹp đến vậy thì muốn làm gì cũng không được, Lý Ngọc nghĩ thầm. Nhưng là chuyện của nhà người ta, cậu không tiện xen miệng ngay trước mặt, chỉ có thể miễn cưỡng nhẫn nhịn.
Anh em nhà họ Giản tập mãi thành quen, Giản Tùy Lâm đưa tôm lột sạch sành sanh qua bát của anh trai, sau đó mới động đũa lần nữa.
Trên bàn cơm, tất nhiên là Giản Tùy Anh dùng tư thái anh lớn để hỏi tình hình học tập của bọn trẻ, định báo nguyện vọng gì một cách thân thiết, đều là những lời vô nghĩa, nói xong là quên.
Giản Tùy Anh cố kỵ Giản Tùy Lâm ở đây nên không dám quá thân thiết với Lý Ngọc. Chuyện hắn thích con trai, trong nhà hầu như không ai không biết, nhưng cha hắn luôn hổ thẹn vì hắn, mẹ hắn thì cực kỳ đau lòng, trong tay hắn lại nắm giữ mạch kinh tế trong nhà nên cha hắn cũng giả vờ như không biết, dù sao cũng không quản nổi.
Chỉ là hắn vẫn không muốn cho Giản Tùy Lâm biết mình coi trọng bạn học của nó. Chuyện này nói kiểu gì cũng thấy khó chịu, mà lỡ như thằng nhóc này nhận ra ý định của hắn, nói xấu hắn trước mặt Lý Ngọc thì sao, nên hắn không thể không diễn.
Sau khi cơm nước xong thì cũng gần đến lúc bọn Lý Ngọc đi học.
Hôm nay Giản Tùy Anh trở về để lấy đồ, bình thường hắn ít ở lại chỗ này, nhiều nhất thì một tuần về một lần. Trong nhà ba người hòa thuận vui vẻ, chẳng có chuyện gì liên quan đến hắn, hắn không muốn soi mói, chán ghét nhau với người phụ nữ kia.
Giản Tùy Anh cầm lấy đồ, "Đi thôi, anh đưa hai đứa đến trường."
Giản Tùy Lâm đáp "Không cần đâu anh, chú Mã sẽ đưa bọn em đi."