⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng càng như thế thì không phải càng có tính khiêu chiến hơn sao. Đàn ông con trai đều có bản năng chinh phục, Giản đại thiếu gia hắn càng thích người lạnh lùng với hắn như vậy hơn, rất thú vị.
Hắn vờ như không thấy được sự lúng túng trong mắt Lý Ngọc, tiếp tục nói chuyện vô nghĩa, "Em tên là Lý Ngọc, là Ngọc nào?"
"Ngọc trong "khí ngọc"."
"Ơ, không phải tên con gái đấy à."
Lý Ngọc hơi cụp mắt xuống, không trả lời.
"Tên này rất hay, nếu đặt cho đứa con trai khác thì chắc chắn khó chịu lắm, nhưng đặt cho em lại càng tuyệt, càng có ý vị." Cuối câu nói này, giọng điệu của Giản Tùy Anh dẫn theo chút ám muội.
Chẳng biết Lý Ngọc có nghe ra không mà vẫn cụp mắt xuống, đáp lại bằng tiếng cười gượng có lệ.
"À, khi bé anh có gặp em không? Em đã rời Bắc Kinh từ lúc mấy tuổi?"
Lý Ngọc kìm nén sự sắc bén trong đôi mắt, thấp giọng nói "Chắc là không."
"Chắc là không rồi, anh không có ấn tượng lắm. Giản Tùy Lâm được mấy tuổi thì tới nhà anh? Anh cũng quên mất rồi... Lúc đó em cũng chỉ là một đứa trẻ, nếu đẹp trai giống bây giờ thì chắc anh không quên được đâu, ha ha ha ha."
Mặt Lý Ngọc đã lộ ra vẻ hơi mất kiên nhẫn, nhưng vì nể mặt nên không thể đứng dậy rời đi.
Giản Tùy Anh hỏi "Kết quả học tập của em như thế nào, định thi trường gì?"
"Cũng ổn, thi trường địa phương."
Giản Tùy Anh da mặt dày, người ta không phản ứng với hắn, hắn càng tiến công mạnh hơn, tiếp tục tán dóc, "Ừ, Bắc Kinh rất tốt, học trường bên ngoài không quen làm gì, đúng không. Chắc giờ em rất mệt rồi, Tiểu Lâm thường hay thức đêm đến hai, ba giờ sáng vẫn không ngủ, như vậy không tốt chút nào, lại sắp thi tới nơi, phải nghỉ ngơi cho tốt. Nếu sức khỏe xảy ra chuyện gì thì lại làm lỡ việc, em nói có đúng vậy không."
"Vâng."
"Các em rảnh thì cứ tập thể thao, sức khỏe quan trọng nhất mà." Nói qua nói lại lợi dụng cơ hội vỗ lưng Lý Ngọc, cảm nhận cơ thể cường tráng của tuổi trẻ, tâm trạng lại nhộn nhạo hẳn lên.
Lý Ngọc lúng túng gật đầu, "Em vào bếp giúp đỡ chút."
"Ấy, đừng, chút chuyện nhỏ này nó mà làm không được thì chẳng phải quá vô dụng rồi ư. Em là khách, cứ ngồi là được... Đúng rồi, anh hỏi em, Tiểu Lâm có bạn gái không?"
Lý Ngọc lắc đầu," Không có."
"Không có? Nó ở trường phải được đám con gái hoan nghênh lắm chứ? Anh cũng từng là học sinh, mấy đứa ở tuổi này yêu đương cũng không phải quá mức gì cả, cứ giữ thân như vậy cũng thật là lãng phí thời gian. Nếu có thì em phải nói với anh, anh cũng chỉ muốn tốt cho nó."
"Anh Giản, thật sự không có."
"Thế, em có không?" Thật ra đây mới là câu mà Giản Tùy Anh thật sự muốn hỏi, Giản Tùy Lâm có hẹn hò với bạn gái nào đếch liên quan.
Lý Ngọc thật sự ngồi không nổi nữa, nhưng vẫn không đứng dậy rời đi, đành phải đáp, "Em cũng không có."
Trong lòng Giản Tùy Anh rất vui vẻ. Hắn ngắm cũng đủ rồi, không kéo Lý Ngọc tán gẫu nữa. Sự thiếu kiên nhẫn trong mắt Lý Ngọc cũng chẳng giấu nổi nữa rồi.


⬅ Trước Tiếp ➡