⬅ Trước Tiếp ➡
 
Trong lòng Phó Đình Viễn càng buồn bực hơn, đây là ông nội của anh sao? Chẳng khác gì ông nội của Du Ân cả.
 
Ông nội chỉ nhìn thấy Du Ân bị phí mất ba năm, chẳng lẽ anh không bị sao?
 
Bỗng nhiên ông cụ lại có chút đăm chiêu hỏi anh  “Cháu cảm thấy Thận Chi như thế nào? Có xứng với Du Ân không?”
 
Sắc mặt Phó Đình Viễn đen đến nỗi có thể nhỏ ra mực  “Ông cảm thấy một tên ăn chơi như vậy thì thích hợp với cô ấy sao?”
 
Ông cụ không đồng ý với lời nói của anh  “Cái gì mà tên ăn chơi? Cái đó gọi là lãng tử quay đầu quý hơn vàng, nói không chừng sau khi tiếp xúc thì thằng bé sẽ toàn tâm toàn ý với Du Ân đấy.”
 
“Ha ha.” Phó Đình Viễn đáp lại ông cụ bằng một tiếng cười lạnh.
 
Thật ra anh cũng muốn xem, Dịch Thận Chi có dám yêu đương với Du Ân không.
 
Không biết từ đâu mà ông cụ có nhiều hứng thú như vậy, lúc này lại lấy điện thoại ra vội gọi cho Dịch Thận Chi.
 
Dịch Thận Chi là bạn tốt nhiều năm của Phó Đình Viễn, cho tới nay thì hai nhà cũng thân thiết, cho nên ông cụ cũng không xem Dịch Thận Chi là người ngoài.
 
Sau khi ông cụ bật loa ngoài thì cười tủm tỉm hỏi Dịch Thận Chi  “Thận Chi à, gần đây có bận cái gì không?”
 
Dịch Thận Chi vô lại trả lời  “Không phải ông không biết cháu đâu, cả ngày bận chết đi được.”
 
Sau đó Dịch Thận Chi lại chủ động hỏi  “Ông tìm cháu có việc gì sao?”
 
Ông cụ gật đầu nói  “Là như vầy, ông muốn giới thiệu cho cháu một cô bạn gái.”
 
 
 
Quả nhiên miệng của Dịch Thận Chi cũng trở nên ngọt ngào hơn nhiều  “Tốt tốt, là cô gái nhà ai vậy? Ánh mắt của ông nội chắc chắn là rất tốt, ông giới thiệu thì chắc chắn cháu sẽ đi gặp.”
 
Phó Đình Viễn ngồi một bên, sắc mặt đen lại vài phần, ngay cả ý muốn đè Dịch Thận Chi xuống đất mà đánh cũng có rồi.
 
Ông nội thử hỏi dò  “Chuyện đó… Con thấy Du Ân như thế nào?”
 
“Rầm…” Bên kia điện thoại truyền đến tiếng động rất lớn, sau đó là cái giọng khóc lóc kêu gào thảm thiết của Dịch Thân Chi vang lên  “Con mẹ nó, bỏng chết ông đây rồi.”
 
Sau khi dẹp được cái mớ rối loạn rồi, giọng nói của Dịch Thận Chi mới vang lên một lần nữa  “Ông nội, ngại quá, cháu vừa mới làm đổ cà phê.”
 
“Ông vừa nói cái gì ạ? Cháu không có nghe rõ, ông nói lại lần nữa được không?”
 
Ông cụ bắt đầu trở nên mất kiên nhẫn, giọng điệu không vui nói  “Ông muốn giới thiệu Ân Du cho cháụ”
 
Dịch Thận Chi lập tức tỏ thái độ  “Ai da ông nội, thật sự là không được rồi, gần đây cháu vừa có bạn gái mới, một chân đứng hai thuyền thì không tốt lắm đâu ạ.”
 
Ông cụ  “…”
 
Vừa rồi không phải anh ta nói nếu ông giới thiệu thì chắc chắn sẽ đi gặp sao?
 
“Ông nội, cháu còn có việc, cháu cúp máy trước đây ạ, hôm nào cháu sẽ đi thăm ông saụ” Dịch Thận Chi nói xong thì nhanh chóng cúp điện thoại như chạy trối chết.
 
Ông cụ tức giận ném điện thoại sang một bên.
 
Tâm trạng Phó Đình Viễn cũng tốt hơn vài phần, anh tao nhã ăn một miếng đồ ăn xong rồi tốt bụng khuyên giải ông cụ  “Ông không cần tốn công nhiều như vậy đâu, nói không chừng cô ấy đã có bạn trai rồi đấy.”
⬅ Trước Tiếp ➡