Chương 21
Ông cụ tò mò “Thật ư?”
Phó Đình Viễn tỏ vẻ như chẳng hề để ý nói “Vâng, một cậu trai vừa mới hai mươi tuổi.”
Sở dĩ Phó Đình Viễn nói cho ông cụ chuyện này là vì dựa theo tính cách bảo thủ của ông cụ thì chắc chắn không chấp nhận tình yêu chị em, nhất định sẽ tìm cơ hội khuyên Du Ân ngừng qua lại với một cậu trai nhỏ tuổi như thế.
Ai ngờ sau khi ông cụ nghe xong thì lại cười ha ha lên “Cậu trai nhỏ cũng tốt, tuổi trẻ sức nhiều, lại có sức sống mặt trời, thích hợp với tính cách dịu dàng của Du Ân.”
Phó Đình Viễn "…"
Ông cụ cảm khái nói “Ông đã nói rồi mà, Du Ân là cô gái tốt, chắc chắn sẽ có nhiều chàng trai thích. Có đàn ông xem con bé là cây cỏ, nhưng cũng sẽ có đàn ông xem con bé là bảo bối.”
Những lời cuối cùng này của ông cụ thật sự là muốn châm chọc Phó Đình Viễn, nhất thời Phó Đình Viễn cảm thấy được cơm ở trước mặt không còn ngon một chút nào.
Miễn cưỡng ăn thêm được một chút thì Phó Đình Viễn đã lái xe rời khỏi nhà của ông cụ, khi lái xe đến công ty thì anh nhận được cuộc gọi của Thẩm Dao.
Giọng điệu của Thẩm Dao ở trong điện thoại nghe có hơi tủi thân “Đình Viễn, anh không ở công ty sao?”
Phó Đình Viễn trả lời đơn giản “Ừ.”
Thẩm Dao làm nũng nói “Buổi sáng em ở nhà hầm canh, muốn tặng cho anh một sự ngạc nhiên đặc biệt, cuối cùng anh lại không ở đó.”
Từ sau khi không nhận phim nữa thì Thẩm Dao bắt đầu học cái loại việc làm của một ngươi vợ hiền, thường hay đem đến cho Phó Đình Viễn một cái bánh ngọt làm trà chiều, nếu không thì sẽ nấu cơm mời Phó Đình Viễn tới ăn.
Mà những điều này từng là những điều mà Du Ân đã làm mỗi ngày, ngay cả Thẩm Dao cũng học cách pha cà phê như thế nào cũng chỉ vì trước kia mỗi ngày Du Ân đều pha cho Phó Đình Viễn một ly cà phê.
Việc ăn uống của Phó Đình Viễn đã bị Du Ân nuôi dưỡng trở nên rất kén chọn, thậm chí ngay cả cà phê pha ở quán cà phê thì anh cũng cảm thấy không ngon bằng Du Ân làm.
Phó Đình Viễn nghe Thẩm Dao nói hầm canh cho anh xong, không hiểu sao trong đầu lại nhớ đến những điều nhỏ nhặt mà Du Ân đã làm cho mình những năm trước đây, điều này làm cho tâm trạng của anh có hơi bực bội.
Anh hơi mất kiên nhẫn, giải thích với Thẩm Dao một câu “Ông nội bảo anh tới ăn cơm nên tạm thời không có ở đó.”
Dường như Thẩm Dao không nghe ra sự mất kiên nhẫn trong giọng nói của anh, tiếp tục hỏi “Sao ông nội lại tự dưng gọi anh qua đó ăn cơm vào giữa trưa vậy?”
“Anh đang lái xe, cúp máy trước đây.” Phó Đình Viễn nói một câu như vậy rồi cúp điện thoại.
Vốn dĩ anh định trực tiếp quay về công ty, nhưng nghĩ đến bây giờ Thẩm Dao đang ở công ty chờ anh, anh xoay tay lái đi thẳng đến công ty của Dịch Thận Chi.
Gần đây Tô Ngưng đang đi quay phim ở Giang Thành, ngày đó Du Ân đang đi gặp tiền bối biên kịch của mình là Trang Ân Tri, thuận tiện đến thăm Tô Ngưng một chút.
Không ai có thể một bước lên trời, vừa vào là có thể viết được một cái kịch bản riêng cả, sau khi Du Ân được Tô Ngưng giới thiệu thì cô đã theo học tập Trang Ân Tri. Chỉ là sau khi học viết kịch bản đại cương hai năm, tiếp theo lại viết phân cảnh, sau đó lại từ từ có thể viết được một tác phẩm riêng như một biên kịch.
Sau khi gả cho Phó Đình Viễn thì Du Ân bắt đầu âm thầm làm những việc này.
May mắn công việc này không cần làm đúng giờ, cho nên cô cảm thấy cô có thể làm hết chức trách của một mợ chủ Phó, cũng vừa có thể theo đuổi đam mê nho nhỏ này của mình.
Lần này Chung Văn Thành giao cho cô một bộ phim, Du Ân suy nghĩ cảm thấy bản thân vẫn không thể đảm nhận hết được trọng trách này, muốn nói Chung Văn Thành mời Trang Ân Tri làm biên kịch chính, cô tiếp tục theo học hỏi Trang Ân Tri.
Nhưng Chung Văn Thành và Trang Ân Tri biết cô đã học hỏi bốn năm rồi, cũng đủ làm một biên kịch rồi.
Sự tán thành và cổ vũ của bọn họ trao cho Du Ân một sự tin tưởng rất lớn, Trang Ân Tri cũng nói cô nếu có vấn đề gì thì lúc nào cũng có thể tìm mình để hỏi.