Chương 19
Khuôn mặt tuấn tú của Phó Đình Viễn xẹt qua vẻ xấu hổ, lập tức buông tay cô ra.
Du Ân lui về phía sau rồi cúi đầu nghịch điện thoại của mình, Phó Đình Viễn lại lấy cái chìa khóa xe ra, mở cửa xe của mình, nhìn thoáng qua sườn mặt tao nhã bình tĩnh của cô rồi nói “Lên xe đi, cũng không phải cô không biết nơi này có rất ít xe taxi tới đây.”
Nơi này là khu biệt thự sang trọng, người ở đây không phải người giàu thì cũng là có địa vị cao, đi ra vào đều có xe đưa đón, cô chờ ở chỗ này cả buổi cũng chưa chắc sẽ có chiếc xe nào.
Du Ân dứt khoát cất chiếc điện thoại của mình đi rồi nhìn anh, kiên quyết nói “Không cần, cho dù như vậy thì tôi cũng có thể tự đi bộ tới nơi có thể gọi xe.”
Phó Đình Viễn nhìn chằm chằm vào gương mặt ngang bướng không chịu khuất phục của cô, trong lúc nhất thời cảm thấy hơi nghẹn lời.
Cho tới bây giờ anh cũng không biết, thì ra tính cách của cô còn cố chấp cứng đầu như vậy.
Từ lúc cô ở cùng với anh cho tới bây giờ thì chưa hề cáu kỉnh gì mấy, anh nói cái gì cô cũng nghe theo, ngoại trừ chuyện ầm ĩ vì ly hôn kia ra thì tới bây giờ cô chưa từng chống lại anh cái gì.
Hai người đứng đối diện nhau, cửa sắt của nhà cũ mở ra, một chiếc xe chạy ra.
Lái xe của ông cụ mở cửa kính xuống nói với hai người “Ông cụ nói tôi đưa cô Du đi về, cậu Phó, cậu đi vào ăn cơm với ông cụ trước đi ạ.”
Du Ân không nói lời nào đã lập tức ngồi lên xe ông cụ, ngay cả một tiếng tạm biệt cũng không nói với Phó Đình Viễn, giống như anh là con mãnh thú hay nước lũ vậy.
Lái xe gật đầu với Phó Đình Viễn một cái rồi khởi động xe đưa Du Ân rời đi, Phó Đình Viễn nhìn chiếc xe dần dần rời đi thì cằm hơi cứng lại.
Một lần nữa trở lại nhà ông cụ, Phó Đình Viễn vừa mới ngồi xuống bàn ăn thì ông cụ đã đi thẳng vào vấn đề, hỏi “Đã định ngày cưới chưa?”
Đương nhiên cái ông cụ đang nói tới là hôn lễ của Phó Đình Viễn và Thẩm Dao, từ sau khi Phó Đình Viễn và Du Ân ly hôn thì Thẩm Dao bắt đầu quang minh chính đại ra vào nhà họ Phó.
Tuy rằng Phó Đình Viễn chưa từng tỏ thái độ gì nhưng người nhà hai bên và người bên ngoài đều đã nhận định rằng hai người đang ở bên nhaụ
Chủ yếu là Thẩm Dao ở bên kia suốt ngày tung ra các thông báo tỏ vẻ quan hệ giữa cô ta và Phó Đình Viễn mờ ám như thế nào, giống như cô ta có thể lập tức gả cho Phó Đình Viễn vậy.
Lúc này, khi được ông cụ hỏi, Phó Đình Viễn thốt lên một câu “Không có.”
Ông cụ ra lệnh “Nhanh chóng hoàn thành cái hôn lễ này đi.”
Phó Đình Viễn liếc mắt nhìn ông cụ một cái, từ trước đến nay ông cụ không thích Thẩm Dao, tuy rằng Thẩm Dao thường xuyên ra vào nhà họ Phó, có quan hệ rất tốt với mẹ của anh nhưng ông cụ chưa bao giờ gặp Thẩm Dao, tỏ rõ ông không ủng hộ Thẩm Dao.
Vì vậy lúc này ông cụ thúc giục anh nhanh chóng kết hôn với Thẩm Dao, Phó Đình Viễn mới cảm thấy buồn bực.
Ông cụ gắp một miếng đồ ăn, từ từ ăn xong rồi mới giải thích “Sau khi cháu kết hôn thì ông sẽ đi xem bói rồi tìm cho Du Ân một người tốt.”
Phó Đình Viễn vừa mới uống một ngụm canh thì suýt chút nữa đã phun ra hết, anh nhìn chằm chằm ông cụ rồi hỏi “Ông có ý gì vậy?”
Ông cụ tức giận hừ một tiếng, nói “Ý của ông chính là ông rất thích cô gái nhỏ Du Ân này, sau này ông sẽ xem nó là cháu gái mình mà chăm sóc, tìm một người đàn ông tốt cho con bé dựa dẫm, đây là chuyện đầu tiên ông làm cho con bé.”
Phó Đình Viễn nhìn thấy ông cụ không hề có ý nói giỡn thì nhất thời cảm thấy không bình tĩnh được.
Anh nghiêm nghị nói với ông cụ “Ông nội, ông cảm thấy từ vợ cũ biến thành anh em, nói như vậy nghe được sao?”
Ông cụ tỏ vẻ không sao cả “Có gì kỳ cục đâu? Không phải ông chỉ thương con bé thôi hay sao? Con bé có một người ba và anh trai vô tâm không đứng đắn như vậy, cuộc sống sau này phải làm sao đây?”
Ông cụ nói tới đây lại áy náy thở dài “Haiz, nói lại thì lúc trước cũng là ông hại con bé, nếu ông không bắt buộc hai đứa kết hôn thì nói không chừng bây giờ con bé cũng đã tìm được một người đàn ông tốt mà kết hôn rồi, không phải để phí thời gian ba năm tốt đẹp như vậy.”