⬅ Trước Tiếp ➡
Từ khi đi xác định tình cảm của chính mình đối với Lâm Du, hơn nữa là cảm giác áy náy cùng thương tiếc, Tư Nguyên đối với Lâm Du cực kì chu đáo, ỷ vào cái gọi là thân phận anh em họ hàng, đảm đương hết thảy mọi việc của người một bạn trai thực thụ..
Bè bạn xung quay không rõ chân tướng, chỉ cảm thấy quan hệ của bọn họ thật tốt. Thân là bạn gái, An Nhiễm trong lòng lại càng cảm thấy vô cùng khó chịu, bởi vì lúc Tư Nguyên và cô vừa mới xác nhận quan hệ, hắn cũng chưa đối với cô ta cẩn thận như vậy
Vì thế khi ba người cùng nhau đi chơi, đợi đến lúc Lâm Du đi toilet, cô ta làm như trong lúc lơ đãng nói với Tư Nguyên:
“Lâm Du có phải chăng là cố ý sai sử anh, có rất nhiều chuyện em còn có thể tự mình làm, cậu ấy sao có thể mỗi lần đều nhờ anh giúp đỡ”
Tư Nguyên buột miệng lớn tiếng
“Cô sao có thể so sánh với em ấy?”
Dứt lời, như ý thức được chính mình hơi quá, lại thấy sắc mặt kinh ngạc của An Nhiễm, hắn lại bình tĩnh bổ sung nói
“Khụ, Lâm Du em ấy khá mảnh mai, đương nhiều không thể so với em, là anh chủ động giúp đỡ, không liên quan gì đến em ấy cả.”.
An Nhiễm còn muốn nói thêm gì đó nhưng Lâm Du đã quay lại, liền ngậm miệng không nói gì. Nội tâm vô cớ dâng lên cảm giác nguy cơ, An Nhiễm mỗi lần đứng trước mặt Lâm Du, đều sẽ luôn quấn lấy Tự Nguyên, lúc này lại càng thêm dán sát dây dưa, Tư Nguyên còn chưa kịp tránh đi, Lâm Du liền thần sắc khó xử mà mở miệng
“Hai là để mình đi về trước đi”
Tư Nguyên “Không được” cùng An Nhiễm nhẹ nhàng một tiếng“Được” đồng thời vang lên, Tư Nguyên nhìn về phía An Nhiễm, cả giận nói
“Em ấy chỉ là một nữ sinh, sao có thể về nhà một mình?”
An Nhiễm không phục nói: “Nhiều người như vậy, sao cậu ấy không thể về được, nếu xảy ra chuyện gì em sẽ chịu trách nhiệm, chẳng lẽ chỉ có mình cậu ta quý giá!”
Tư Nguyên thần sắc khó coi, “cô câm miệng
An Nhiễm nhìn hắn thật sự tức giận, nhưng cũng không cảm thấy chính mình sai ở đâu, chỉ nói:
“Em sẽ gọi người tới đây đưa cậu ấy an toàn trở về”
Không đợi Tư Nguyên phản đối, Lâm Du đã mở miệng trước: “Được, làm phiền cậu, An Nhiễm
Tự Nguyên chỉ có thể nhịn xuống lời muốn nói.
Rất nhanh một nam sinh đã đến, hắn chính là anh trai hàng xóm lúc trước giúp An Nhiễm học bổ túc, học bá – Chu Minh.
Chu Minh và An Nhiễm cùng nhau lớn lên, anh càng càng thích An Nhiễm, sau khi từ chối anh, An Nhiễm càng xanh oanh liệt liệt mà theo đuổi Tư nguyên, hắn có thể phải nén xuống tình cảm của chính mình, yên lặng ở bên cạnh lấy thân phận bảo vệ ca ca nàng, càng là tùy kêu tùy đến.
Vốn tưởng rằng An Nhiễm có chuyện tìm mình, lại không nghĩ rằng chỉ là vì muốn một mình cùng Tư Nguyên ở bên nhau, muốn hắn đưa Lâm Du về nhà, hắn có chút thất vọng lại chưa kịp nói gì, Tư Nguyên đang muốn cùng nàng trở về liền là bị Lâm Du ngăn lại, chỉ nói
“Cậu và An Nhiễm ở lại chơi thật vui nhé”
Nàng đã quyết định, Tư Nguyên cũng chỉ có thể nhìn bóng dáng họ rời đi, An Nhiễm bên cạnh cao hứng cùng hắn trò chuyện, trong lòng hắn chỉ còn lại có phiền chán vô tận, thất thần qua loa đáp vài câu, hắn cũng tìm cớ trở về.
Vốn tưởng sau khi trở về liền có thể nhìn thấy Lâm Du, không nghĩ tới trong phòng một mảnh đen kịt, hắn bật đèn ngồi chờ trong phòng khách, nhanh chóng gọi điện cho Lâm Du lại không nhận tính hiệu, hắn nôn nóng đứng dậy, chuẩn bị ra ngoài tìm nàng.
Chỉ không ngờ vừa mới ra khỏi cổng lớn, liền nhìn thấy dưới ánh đèn đường, Chu Minh công Lâm Du trên lưng, một đường trò chuyện vui vẻ, không khí ấm áp hoà hợp, lòng đố kị phút chốc nuốt chửng những lo lắng đối với nàng, Tư Nguyên trầm mặt bước đến.
⬅ Trước Tiếp ➡