⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Minh không nằm trong kế hoạch hay mục tiêu của Lâm Du. Nhưng anh ta cũng sẽ nằm trong một kế hoạch của người khác và lại vô tình mắc vào tấm lưới của cô.
Một con cá tội nghiệp!
Lâm Du có chút cảm thán, nghĩ đến màng kịch sắp tới, cười khẽ một tiếng.
Chu Minh bị hơi thở thiếu nữ phả vào gáy, tâm tình có chút chộn rộn xôn xao. Cũng không khó hiểu, bởi vì Lâm Du rất đẹp. Dưới sự bảo bọc che chở Tư Nguyễn càng làm nàng mong manh nhỏ bé như một nàng công chúa, thật khó để với thấu.
Nhận ra suy nghĩ của mình có chút không đúng đắng, Chu Minh bất giác lắc đầu như để xua tan những suy nghĩ không nên có trong lòng mình.
“Anh mệt rồi sao?”
“Không có
“Thật ngại quá, cũng tại em không tốt, phiền anh thế này”.
Giọng nói của thiếu nữ rất khẽ, lại pha lẫn rầu rĩ muộn phiền, khiến Chu Minh không có chút không đành lòng: “Vấp té cũng đâu phải lỗi của em.”
Thiếu niên ôn nhu từ tốn như vậy, ở bên cạnh hắn nhất định sẽ được sủng vả đời, mà An Nhiễm lại không thích, cố tình lại cứ phải là Tư Nguyên, lại một phen tìm mọi cách mượn gió bẻ măng, lời ra tiếng vào đẩy cố chủ vào bóng tối gièm pha dè bỉu.
Đúng là kẻ không có, người thừa thải, nữ chính của thế giới luôn được ưu ái, Dù có xấu xa đến mấy cũng được cả thế giới bỏ qua.
y người trên lưng đột nhiên im lặng, Chu Minh có chút không chịu nỗi không khí quá mức ngưng trọng, mở miệng bắt chuyện một câu:
“Tư Nguyên là anh họ của em sao, cậu ấy có vẻ đối xử tất tốt với em”
Lâm Du khẽ liếc mắt vừa nhắc tào tháo tào tháo đã đến, nghiên đầu nhỏ nhẹ đáp “Anh cũng rất tốt với An Nhiễm, anh là anh trai của An Nhiễm sao.
Chu Minh nghe đến đây, chỉ lắc đầu cười khổ, bọn họ thế nhưng trong mắt người vẫn chỉ là anh trai em gái.
“Không phải, bọn anh chỉ là hàng xóm”
“Vậy sao, vậy cớ gì phải làm nhiều điều vì cậu ta đến vậy? “Nuôi vợ người, dĩ nhiên vế sau nàng không nói ta khỏi miệng.
Chu Minh không nghĩ Lâm Du sẽ nói thế, bước chân đột ngột nhìn lại, theo bản năng xoay đầu nhìn, vừa hay Lâm Du đang nằm trên lưng hắn đang nghiêm mặt, khoảng cách môi chạm môi gần trong gan tục.
“Các người đang làm gì?”
Hai người đều nhìn thấy Tự Nguyên đang đi tới, Lâm Du nghi hoặc hỏi:
“Sao cậu lại ở đây?”
Tư Nguyện cười lạnh:
“Tại sao? Con đường này cũng chỉ cho phép hai người đi qua?”
“Không, chỉ là tôi cho rằng cậu cùng An Nhiễm ở bên nhau”
Chu Minh bên cạnh cũng mở miệng giải thích
“Lâm Du bị trật chân rồi, cho nên tôi...”
Tư Nguyên sắc mặt hòa hoãn, càng trực tiếp duỗi tay từ trên người Chu Minh tiếp nhận Lâm Du, ôm nàng vào lòng, nhìn Chu Minh nói
“Cảm ơn, Lâm Du giờ không phiền đến anh nữa, tạm biệt”
Vừa dứt lời, Tư Nguyên lúc này mới ôm Lâm Du về nhà, biểu tình khẩn trương hỏi
“Chân em không sao chứ, tôi bây giờ đi gọi bác sĩ ngay.”
Lâm Du nhìn hắn cười: “Không có việc gì, vừa rời hơi sợ một chút, hiện tại đã tốt hơn rồi”
Vừa nói Tư Nguyên vừa ôm nàng đã đặt trên sô pha, nhẹ nhàng vuốt cổ chân nàng nói
“Em đáng ra nên gọi điện thoại cho tôi, đừng dễ dàng tin tưởng người xa lạ”
“Chu Minh hắn dù là người xa lạ đi, nhưng đối xử với người khác rất tốt, vẫn luôn chăm sóc tôi”
Tư Nguyên sắc mặt biến đổi
“Em mới quen hắn được bao lâu mà biết hắn là người tốt?”
“Vì sao không nghe điện thoại của tôi?”
“Cùng hắn ở bên nhau bận rộn lắm sao? Cũng không có thời gian bắt một cuộc điện thoại của tôi.
Hắn từng câu chất vấn làm Lâm Du không biết lấy đâu ra từ ngữ để trả lời, nhưng dưới con mắt Tư Nguyên, cô xem ra chính là cam chịu.
Hắn giận quá hoa cười:
“Em có phải đã quên, tôi mới là vị hôn phu của em! Em chỉ có thể cùng tôi ở bên nhau! Lâm Du, em đừng nghĩ rời khỏi tôi tìm những kẻ khác!”
⬅ Trước Tiếp ➡