Tư Nguyên lần này thật sự không có lừa nàng, sau khi tinh dịch được mọi đào ra hết, ngón tay cũng không màng tầng tầng lớp lớp mị thịt giữ lại, dứt khoát rời khỏi, sau khi dọn sạch mớ hỗn độn, hắn mở ra thuốc mỡ, kiên nhẫn từng chút từng chút giúp Lâm Du bôi thuốc.
Thuốc mỡ mát lạnh làm giảm đi cảm giác nóng rát trong tiểu huyệt, chỉ là bên trong bị tàn phá mà quá mức vẫn còn ẩn ẩn đau sót, hơn nữa ngón tay Tự Nguyên còn đang ở bên trong, cảm giác dị vật tắt nghẽn vẫn là khiến nàng cực kỳ khó chịu, này lại tiếp tục một loạt động tác, vốn là thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, nàng cũng không thể tiếp tục chống đỡ mà thiếp đi.
Tư Nguyên bôi thuốc xong cũng không lại quấy rầy nàng, nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi phòng.
Sau khi Tư Nguyên đi khỏi, Lâm Du mở bừng mắt, tối hôm qua sau khi cúp điện, nàng liền ý thức được đây chính là cơ hội hiếm có, sở dĩ kháng cự Tư Nguyên chính là vì sợ hắn xong việc liên hoài nghi thái độ của chính mình, phải để hắn thấy rõ nàng ở từ trước đến nay đều phản đối chuyện liên hôn.
Chỉ là không nghĩ tới Tư Nguyên sẽ đột nhiên điên lên, tuy rằng nàng là người dệt mộng, nhưng đau đớn là thật, vì để tăng tính chân thật, nàng đã không nhờ đến hệ thống bảo vệ, hiện tại trong phòng chỉ còn lại mình nàng, Lâm Du liền gọi hệ thống thao tác giúp nàng xoá đi cảm giác đau đớn, nháy mắt cơ thể trở nên nhẹ nhõm, nàng an tâm chìm vào giấc ngủ bổ sung tinh lực, lát nữa còn phải diễn một tuồng kịch.
Bên này Tự Nguyên trở lại phòng mình, lại hung hăng đấm chính mình vài cái. Mấy ngày gần đây, hắn đã sớm ý thức được cảm tình của bản thân đối với Lâm Du. Nhưng nàng chỉ xem hắn là bạn bè, mặc khác hắn cũng không muốn cứ như vậy thỏa hiệp với cha mẹ, nên mới kéo dài đến ngày hôm nay, nhưng hiện tại hắn lại làm ra chuyện như vậy với Lâm Du, chỉ sợ về sau nàng sẽ không thể chấp nhận hắn ...
Lâm Du tỉnh lại lần nữa thì đã là chạng vạng, Tư Nguyên đang đứng bên ngoài gõ cửa, cửa thật ra không khóa, đưa tay đẩy liền có thể đi vào, nhưng hắn ban ngày tựa như muốn xé xát chính mình của tối hôm qua, mải đến Lâm Du cho phép hắn mới tiến vào.
“Lâm Du, anh là thật lòng thích em, anh biết anh không xứng cầu xin em tha thứ, chỉ là hy vọng em có thể cho anh một cơ hội để bù đắp.”
Lâm Du biết một khi nàng đáp ứng, xuất phát từ áy náy và hảo cảm đối với nàng Tư Nguyễn sẽ thật tình cảm thấy vui sướng, nhưng sau đó liền sẽ ý thức, bản thân đã chấp nhận khuất phục, đặc biệt là khi cha mẹ biết được hắn đã ngoan ngoãn nghe lời, thái độ ít nhiều cũng thay đổi, tất cả đều giống như mụn nhọt trong lòng hắn, đế lúc đó hắn sẽ lại nhớ tới An Nhiễm tốt đẹp như thế nào.
Chỉ khi làm hắn chủ động bước đến, trong lòng khắc ghi, hắn mới có thể toàn tâm toàn ý với cô.
Vì vậy Lâm Du sắc mặt lộ ra thống khổ giãy giụa, trầm mặc hồi lâu, nàng mới mở miệng:
“Tôi sẽ tha thứ cho cậu, Tư Nguyên -
Không chờ hắn lộ ra vui mừng như điên, nàng lại nói tiếp - “Cậu đã có bạn gái, chúng ta cứ giống như trước đây, cứ xem như chuyện này chưa bao giờ xảy ra?
Tư Nguyên muốn nói người hắn thích chính là Lâm Du, hắn sẽ lập tức cùng An Nhiễm chia tay, Tư Nguyên còn đang muốn đấu tranh, nhưng nhìn đến ánh mắt khẩn cầu của Lâm Du, hắn cuối cùng vẫn như cũ chỉ có thể nói: “Được”
Lâm Du nghe hắn đáp ứng cơ thể nhẹ nhành thả lỏng, Tư Nguyễn sắc mặt ảm đạm, trong lòng chỉ còn lại ý niệm nhất định phải tìm được biện pháp trọn vẹn đôi đường.
Kỳ thật hắn biết bản thân làm như vậy sẽ thật có lỗi với An Nhiễm, nhưng một khi đã không thích, hắn chỉ có thể lãnh tình nhẫn tâm. Trước kia bị kẹp giữa cha mẹ và An Nhiễm, hắn mỏi mệt bất kham lại cũng tràn ngập hi vọng, hiện tại chỉ còn lại khoái cảm ngỗ nghịch cường quyền. Hắn thậm chí cảm thấy hối hận, nghĩ nếu không có An Nhiễm. thì hắn và Lâm Du ngay từ đầu đã có thể thuận lợi ở bên nhau. Bây lợi dụng một chút nàng cũng không quan hệ đi.
Quan hệ giữa Tự Nguyên và Lâm Du thoạt nhìn giống như trước đây, chỉ trừ bỏ mỗi lần hắn tới gần Lâm Du, nàng liền tỏ ý kháng cự. Hắn càng áy náy, chỉ có thể cách nàng một khoảng an toàn.
aaaaaaaa mị phải chạy dl nữa huhuuuu><