Lâm Du tỉnh lại đã là sáng hôm sau, vừa mới cử động liền phát hiện dị vật đang ngủ say trong cơ thể mình, lại nhận thấy người đàn ông đang ôm mình sắp tỉnh dậy, nàng dừng lại động tác, nằm đưa lưng về phía hắn, hai mắt phút chốc hơi nước tràn đầy, đôi mắt nàng qua một đêm đã không còn sưng lên, chỉ là vành mắt và chóp mũi đều phiếm hồng.
Nàng lặng thinh mà rơi lệ, chỉ khi thật sự nhịn không được mới nhẹ nhàng khục khịt một hai tiếng. Tư Nguyên đỡ vai, lật người nàng lại, trầm mặc giúp nàng lau nước mắt, chỉ là vừa được vài cái, nàng gian nan kìm lại nước mắt, cũng tránh đi sự đụng chạm của Tư Nguyên, giọng nói yếu ớt xen lẫn nức nấc nghẹn: “cậu đi ra ngoài
Côn thịt vẫn còn ở trong cơ thể nàng này đánh một hai cái.
Bên ngoài mưa đã tạnh, ánh mặt trời rạng rỡ, nội tâm dã thú hoàn toàn lùi sâu vào bóng tối, Tư Nguyễn trở lại là một quý công tử thường ngày.
Cố nén xuống dục vọng muốn đĩnh động vòng eo thọc vào rút ra của bản năng, Tư Nguyên khẽ mắng một tiếng, rút ra côn thịt. Một đêm qua đi, tiểu huyệt vẫn như cũ hàm chứa rất nhiều tinh dịch, theo động tác của hắn chậm rãi chảy xuống.
Tiểu huyệt luôn bị côn thịt cắm vào còn chưa ý thức được cự vật đã đi ra ngoài, miệng huyệt còn níu kéo côn thịt, căng lên lại muốn nuốt vào, chung quanh huyệt thịt uể oải đỏ bừng, còn vương lại vết máu khô cạn, vừa thấy liền biết là bị người vô tình tàn phá, thậm chí trên côn thịt Tư Nguyên vừa rút ra, vẫn còn lưu lại vết máu nhè nhẹ, đây đều là bằng chứng chứng minh hành vi man rợ của hắn...
Nhìn Lâm Du thập phần kháng cự, hoàn toàn không muốn tiếp tục dây dưa với hắn, Tư Nguyên lấy ra di động đánh một cuộc điện thoại, sau đó cũng chưa kịp sửa sang lại chính mình, liền quỳ xuống trước mặt Lâm Du, hai mắt phiếm hồng, liên tục lặp đi lặp lại: “Thực xin lỗi”
Dứt lời lại nắm lấy tay của Lâm Du hung hăng đánh vào mặt chính mình, cứ như vậy, gương mặt điển trai đều đỏ hồng cả lên, Lâm Du lúc này mới oà khóc nức nở, hoa lệ đại vũ, yếu ớt nhấc lên bàn tay nắm chặt, dùng hết sức lực còn sót lại đánh lên bờ vai của hắn.
“Chúng ta... Rõ ràng... Đều rất tốt! Cậu... tại sao lại có thể... sao có thể đối với tôi như thế!”
Nàng vốn mảnh khảnh kiều nhu, tối hôm qua lại bị hắn hung hăng khinh nhục, sức lực so với Tư Nguyên cực kì nhỏ bé. Da thịt không chút đau đớn nhưng nàng dường như là đánh thẳng vào tim hắn, Tư Nguyên vô cùng thanh tỉnh mà nhìn rõ bản thân mình ti tiện đến cỡ nào, thậm chí nhìn nàng bởi vì đánh hắn mà thấp thoáng lộ ra da thịt phủ kín vết đỏ, hắn thế nhưng lại sinh ra dục vọng...
Đang lúc đang chìm trong bể tự trách và cảm giác chán ghét chính mình, chuông cửa đột ngột vang lên, Tư Nguyên đi đến mở cửa, là bác sĩ gia đình mang thuốc đến, người bác sĩ cũng không hỏi thêm gì, sau khi hướng dẫn cách sử dụng, liền nhanh chóng rời đi.
Tư Nguyên cầm thuốc bước đến, trước tiên muốn giúp Lâm Du rửa sạch một chút hỗn độn trên người, hắn vừa mới đến gần, Lâm Du đã run rẩy tránh đi, hắn thần sắc đau xót, chỉ nhẹ giọng nói:
“Anh sẽ không làm gì cả, em đừng sợ, anh chỉ là muốn giúp em bôi thuốc!”
Lâm Du hai mắt đẫm lệ, hoài nghi nhìn hắn, như là cực kỳ sợ hắn lại giống như đêm qua.
Tư Nguyên chỉ cười khổ lập lời thề, Lâm Du lúc này mới thử cho hắn tiếp cận.
Không nghĩ tới Tư Nguyên vừa tiến đến liền xốc lên chăn, lại trực tiếp mở ra hai chân nàng, Lâm Du thần sắc hoảng loạn, vội vàng khép chân, cự tuyệt hắn tới gần.
Tư Nguyên giải thích nói: a“Bên trong cần được rửa thật sạch sẽ, bằng không em sẽ sinh bệnh, anh bảo đảm rửa sạch xong liền rời đi.”
Lâm Du chần chờ hồi lâu, mới làm như tin tưởng lời hắn nói, chậm rãi mở ra hai chân, chỉ là nàng nghiêng đầu sang một bên, không muốn nhìn đến cảnh tượng trước mắt.
Tư Nguyên trước tiên là dùng khăn đem tiểu huyệt và vết máu xung quanh cùng bạch trọc lau sạch, nước ấm đã có chút lạnh, tiểu huyệt mỗi lần bị khăn ướt cọ qua đều nhè nhẹ run rẩy, không ngờ tiểu huyệt còn chưa hoàn toàn khép kín lại chảy ra một cổ tinh dịch. Cảm nhận được thân thể chảy ra thứ gì đó, Lâm Du vừa xấu hổ lại vừa giận dữ muốn khép lại hai chân, Tư Nguyên thấy vậy lại càng bẻ rộng hai đùi không ch moi móc tinh dịch còn sót lại.
Lâm Du nghiêng đầu, chôn mắt vào gối mềm, lại bị động tác của hắn làm cho nức nở, nhỏ giọng lẩm bẩm
“Đau quá! Tư Nguyên, đau quá!
Sao cậu lại có thể như vậy...”
Không biết là nói hiện tại đau hay là tối hôm qua bị hắn thô bạo xâm phạm đau.
Tư Nguyễn áp xuống nội tâm áy náy, ôn nhu an ủi nàng, vốn là động tác mềm nhẹ lại càng thêm thương tiếc cẩn thận.
“Em cố chịu một chút, Lâm Du, rất nhanh sẽ ổn thôi.”
Ta nói mị dứt k ra luôn ><