⬅ Trước Tiếp ➡
Dứt lời không muốn lại phải nghe cái miệng nhỏ phát ra những lời đả thương người, bạc môi lấp kín môi răng nàng. Lâm Du quậy nguậy lắc đầu muốn tránh thoát hôn môi hung ác nhưng lại bị Tư Nguyên một bên đè nặng, một bên duỗi tay cố định đầu nàng, môi hôn rậm rạp rơi xuống trên mặt nàng.
Thiếu nữ bị hắn hôn nhưng chỉ có thể bất lực phát ra tiếng nức nở, Tư Nguyên thỉnh thoảng lại gặm cắn môi nàng, thoáng chốc môi mọng đã bị cắn xé đến sưng đỏ, song hắn lại cẩn thận liến láp, như thể đang bị cho sự thô bạo vừa rồi của chính mình.
Nhưng đến khi môi răng lần mò đến trước ngực thiếu nữ, liền bị hương vị ngọt ngào trên người nàng hấp dẫn, thế là thương tiếc cùng ôn nhu chớp nhoáng tan rã, hắn tham lam mà cắn nuốt nhũ thịt, bàn tay tùy ý nắn bóp bầu ngực căng thành đủ loại hình dạng khác nhau, một bên nuốt vào đầu vú đỏ chót, ở trong miệng thoả thích ngậm mút, mới chịu phun ra, đầu vú được chăm sóc mà dựng đứng dính đầy nước bọt. Sau đó đi lại nuốt vào một viên khác, tiếp tục liến láp thoả thuế.
Lâm Du hai tay lung tung vỗ vào người hắn hắn, lại chống đẩy cái đầu đang vùi trước ngực mình, vừa khóc thút thít vừa cầu xin buông tha.
Nàng vẫn luôn giãy giụa phản kháng chọc giận hắn, nước mắt cùng khóc cầu chỉ khiến hắn thêm dục vọng tăng cao, không hề khơi dậy ở hắn chút lòng thương tiếc nào.
Tư Nguyên ngang ngược kéo hai tay nàng ghì trên đỉnh đầu, dùng chân đè ép, đẩy mở đùi nàng ra hai bên, đồng thời nhanh chóng cởi bỏ quần của mình, phóng thích ra côn thịt sớm đã cương cứng, “ba” một tiếng đánh vào tiểu huyệt đang bại lộ trong không khí của nàng.
Điều này khiến cho thiếu nữ còn đang giãy giụa càng thêm hoảng sợ, liên tục lùi về phía sau, thẳng đến khi va phải phải đầu giường, rốt cuộc đã chẳng còn đường lui.
Lúc này Tự Nguyên tựa như đã thưởng thức đủ màng giãy giụa vô vị của nàng, tàn nhẫn bắt lấy cô chân trắng nõn mà kéo mạnh, hắn ghì lấy hai chân thon dài quấn quanh trên eo mình. Không có bất luận chút màn dạo đầu nào, thắt lưng đĩnh động, một phát xỏ xuyên qua hoa huyệt nhỏ bé..
Đau xót thình lình ập đến, Lâm Du đau đớn cắn lên cánh tay hắn, Tư Nguyên cũng không màng đau xót ở cánh tay, cũng không cho nàng giây phút hoà hoãn bắt đầu thọc vào rút ra, mỗi một lần đều hoàn toàn cắm vào đến lút cán. Lâm Du nhíu chặt chân mày, tiểu huyệt bên dưới cũng siết chặt, như muốn đẩy ra đồ vật mang lại cho nàng vô vàng thống khổ kia.
Bị kẹp chặt như vậy Tự Nguyên cũng không thấy khoẻ lắm, côn thịt bị đè ép tưởng chừng sắp nổ mạnh. Tiếng sấm bên ngoài đột nhiên vang lên, càng là khiến cô gái khẩn trương càng thêm sợ hãi mà siết chặt, làm hắn khó có thể chuyển động.
Tư Nguyên gian nan trừu động, ngoài của tia chớp lập loè rọi sáng, hắn nhìn đến chỗ bọn họ giao hợp chậm rãi chảy xuống vệt máu, dục vọng chiếm hữu cùng thương tiếc cùng lúc tràn ngập trong tim.
Hắn ngừng lại, cúi người hôn lên những giọt nước mắt lấp lánh của nàng, lại nhận về một cái tát đầy căm hận cùng đau đớn. Tự Nguyên dường như không hề cảm thấy đau, nâng lên tay nàng, cẩn thận hôn vào lòng bàn tay vừa mới đánh hắn, một tay khác lần xuống nơi giao hợp, nhẹ nhàng xoa bóp thịt mềm, lại khẽ vuốt ve âm đế của nàng, muốn làm nàng thả lỏng thân thể, chứa đựng thật tốt côn thịt của chính mình, nhưng chỉ nghe thấy giọng nói phẫn uất của nàng.
“Tư Nguyên, tôi hận anh!”
Tư Nguyên vốn đang chôn trong tiểu huyệt của nàng, vươn tay trực tiếp bưng kín miệng nàng, lại lần nữa đỉnh lộng hạ thân. Mắt thấy máu xử nữ hoà cùng yêu dịch vì xoa dịu hoa huyệt mà tự phát chảy xuống, dần dần nảy sinh ác độc mà trừu động, đem chính mình đâm đến nơi sâu nhất trong thân thể nàng.
Lâm Du đôi mắt đều đã khóc sưng, biết rõ dù có khóc lóc van xin thế nào, hắn cũng sẽ không buông tha cho nàng, chỉ có thể cắn chặt môi, tùy ý để hắn đưa đẩy, cơ thể theo từng cú từng cú thúc mạnh đánh bay, hai chân vô lực treo trên eo lưng thon gầy rắn chắc, theo động tác vồn vã của thiếu niên không ngừng đong đưa.
Nàng không bao giờ chịu phát ra bất kì một lời cầu khẩn nào nữa. Chỉ khi động tác của hắn quá dữ dội mới không nhịn được rỉ ra vài tiếng kêu rên, nước mắt giăng kín tầm mắt.
Tư Nguyên lại ôm chặt lấy Lâm Du, phủ kín môi nàng, đôi tay bóp lấy sườn bả vai gầy hao, phảng phất vĩnh viễn không biết mệt mỏi, tiểu huyệt lúc này căng tràng thô bạo ái tình, bị đâm đến đỏ bừng phát sưng, lại theo bản năng không ngừng thổ lộ thêm nhiều dâu dịch, huyết thịt bên trong lại càng quấn quýt lấy lòng, tầng tầng lớp lớp bao bọc lấy cự vật đang đào sâu trong cơ thể mình, như thể nhắn nhủ chinh phạt ôn nhu một chút...
Tư Nguyên nội tâm dày vò, thân thể lại vô hạn sảng khoái, hai bên tra tấn, hắn thần sắc vặn vẹo, chỉ có thể buông thả chính mình sa vào dục vọng, không màng đến nàng vẻ mặt thống khổ, thân thể rã rời.
Bên ngoài tiếng sấm vừa tắt, khắc sau đã rầm rầm kéo mây đổ mưa.
Không biết đã ra ra vào vào trong thân thể nàng bao nhiêu lần, Tư Nguyên rốt cuộc ngã trên người nàng, thô suyễn bắn ra từng luồng bạch trọc, thiếu nữ dưới thân trong lúc khổ hình tra tấn đã ngất đi từ lúc nào, hoa huyệt sưng nóng bị dòng tinh dịch đầy tràn kích thích vô thức e ấp mấp máy.
Thiếu nữ vô thức nhíu chặt mày đẹp, ôm chặt chính mình, thiếu niên nhìn đến, kéo mở hai tay nàng, đem cả người nàng ôm vào trong lòng ngực, từng cái từng cái hôn rơi xuống trên môi, trên trên tóc, trên gương mặt ướt đẫm mồ hôi của nàng.
Thiếu nữ tựa hồ còn nhớ rõ hơi thở độc đoán tàn nhẫn của hắn, cho dù đã mất đi ý thức, nhưng thân thể lại theo bản năng trốn tránh hắn. Tư Nguyên ôm chặt nàng vào lòng, bàn tay to cùng những ngón tay mảnh mai của cô gái đan chặt, không cho nàng tránh thoát. Côn thịt vừa xuất tinh càng không có ý định rút ra, chỉ muốn vùi trong hoa huyệt của thiếu nữ, ngăn lại dòng tinh dịch đang tràn ra, điều này khiến sắc mặt của nàng càng thêm cực kỳ bất an...
Cuối cùng thịt cũng tới mồm aaaaa, chúc mọi người ngon miệng
⬅ Trước Tiếp ➡