Không khí im lặng bao trùng suốt quãng đường cho đến khi chia tay.
Tư Nguyên cùng Lâm Du ngồi trên xe, từ khi chỉ còn lại hai người, hơi thở của Tư Nguyên đã có chút gấp gáp, chỉ tới khi cảm thấy hô hấp bình ổn lại đôi chút, hắn mới lại gần Lâm Du đang không ngừng tránh né mình, cường ngạnh bắt lấy tay cô, cùng nàng mười ngón đan xen khắn khít. Mặc sức cô có giãy giụa thế nào cũng không hề buông ra.
Lâm Du vờ như lo sợ tài xế phía trước nhìn thấy, tùy ý để Tư Nguyên lôi kéo tay mềm, chỉ là không thèm cho hắn một cái liếc mắt.
Sau khi về đến nhà, thừa dịp Tư Nguyên đang mở cửa, Lâm Du vội vã rút ra bàn tay bị Tư Nguyên nắm chặt đến đỏ bừng, hoảng loạn chạy về phòng mình, khóa trái cửa.
Lâm Du bước vào phòng tắm, dùng nước ấm để ngâm mình, thân thể trắng nõn thiếu nữ thoáng chốc nhiễm một tầng hồng phấn, khắp người kiều diễm ướt át, không còn nhìn thấy dáng vẻ hoảng loạn tiểu bạch thỏ vừa rồi.
Cô đứng dậy thay áo ngủ, đang chuẩn bị tìm một ít sách báo để giết thời gian, bất chợt tất cả đèn trong phòng đều tắt ngấm, chỉ sót lại ánh trăng nhàn nhạt treo ngoài cửa sổ.
Lâm Du thong thả thay ra áo ngủ, ung dung một lần nữa phủ lên mình áo choàng tắm, phán đoán Tư Nguyên sắp đến, mới kiêu lên một tiếng hoảng loạn, giây tiếp theo giọng nói khẩn trương của Tư Nguyên liền truyền đến.
“Lâm Du, em không sao chứ?”
“Chỉ là cúp điện thôi, đừng sợ, trước hết em mở cửa cho tôi, được không?”
Qua vài giây, nghe được âm thanh sột soạt bên trong, Tư Nguyên một bên an ủi, một bên chờ cô đến mở cửa.
Đợi đến khi cánh cửa rốt cuộc cũng mở ra, Tư Nguyên liền vội vàng đi vào, nhìn thấy Lâm Du sắc mặt kinh hoảng, liền trực tiếp ôm lấy nàng, luôn miệng dỗ dành.
“Không có việc gì, không có việc gì, đừng sợ”
Cảm xúc vừa mới hòa hoãn đôi chút, thì không gian đen tối vắng lặng bỗng chốc rền vàng tiếng sâm, khiến biệt thự trống trải càng thêm lạnh lẽo đáng sợ.
Lâm Du run rẩy dựa vào lòng ngực Tư Nguyên, áo choàng tắm trong lúc hoảng loạn càng tung xoã không loã lỗ, Lâm Du tâm tình sợ hãi không chú ý, nhưng Tư Nguyên ôm nàng trong tay, không thể không cảm nhận được.
Trong không gian tối đen như mực, xúc cảm càng thêm phóng đại vô số lần, vốn là lo lắng nàng sợ hãi, chỉ muốn đến trấn an nàng, nhưng yêu thương lúc này cũng đã sớm hóa thành dục niệm.
Bóng tối như đang dung túng cho nội tâm cuồng loạn xấu xa, hắn không cần biết nàng đại diện cho điều gì, hắn chỉ biết, hắn muốn người con gái trong lòng ngực này.
Tư Nguyên đầu tiên thử hôn lên môi nàng, hắn lúc này còn đang suy nghĩ, nếu nàng đẩy ra hắn ra, hắn sẽ ngay lập tức dừng lại.
Nhưng trong lòng lại vang lên một giọng nói cười nhạo hắn dối trá, biết rõ nàng kiều nhu còn phải chịu kinh hách, lúc này sao có thể phản ứng lại hắn.
Nhanh chóng vứt đi âm thanh thừa thải kia, chỉ cố chấp mà kiên trì với một ý niệm, phải, là hắn nhân lúc cháy nhà đi hội của. Thì đã sao!
Tư Nguyên lúc đầu còn thực ôn nhu, đến khi phát hiện thiếu nữ trong lòng ngực đã bừng tỉnh khỏi sợ hãi, hơi thở tình dục dồn dập, hắn dần dần mà buông xoã bản thân, tuỳ ý kiến láp trong ngoài, hút lấy toàn bộ môi lưỡi ngọt ngào. Sau đó lại hôn lên cổ nàng, trong bóng đêm không một ai lên tiếng, chỉ dư lại tiếng hít thở khi mỏng nhẹ khi trầm nặng, cùng âm thanh nước miếng giao hòa.
Mải đến khi bờ môi của hắn chạm vào bầu ngực trần trụi của nàng, mút hút đầu vú đỏ hồng, hàm răng không cẩn thận cọ vào đầu vú kiều nộn, nàng lúc này mới phản ứng, lập tức đẩy ra Tự Nguyên, nắm chặt áo tắm trên người bị hắn mở ra, nói.
“Chúng ta như vậy là không đúng, Tư Nguyên cậu không thể đối với tôi như vậy, chúng ta đã nói rõ, tại sao còn làm
thér
Dứt lời nàng cố gắng lấy hết sức lực muốn đẩy Tự Nguyên ra khỏi phòng mình, một cô gái mảnh mai như nàng lại sao có thể chống lại một thanh niên sức dài vai rộng.
Lâm Du càng kháng cự lại càng thách thức sự kìm nén của Tư Nguyên, hắn bắt lấy cổ tay nàng, giam giữ phảng khán của thiếu nữ trong lòng bàn tay. Chăm chú nhìn xuống chốt cửa bị khoá trái, ánh mắt nàng dần dần trở nên sợ hãi.
Nàng dùng sức trốn thoát khỏi thiếu niên vô cùng xa lạ đang đứng trước mắt này, lảo đảo bỏ chạy vào trong phòng ngủ, đáng tiếc thiếu niên phía sau hai ba bước đã bắt được, còn nửa ôm nửa đè nàng xuống giường.
Thiếu nữ hai mắt ngậm nước, còn chưa từ bỏ ý định, khẩn cầu nhìn Tư Nguyên.
“Tự Nguyên, cầu xin cậu buông tha cho tôi, chúng ta không phải đã nói rõ rồi sao? Tư Nguyên cậu tỉnh táo lại một chút được không?”
“Còn... Còn An Nhiễm, cậu đã có bạn gái, tôi cũng đã có bạn trai, chúng ta không thể có lỗi với bọn họ, Tư Nguyên, cậu đừng như vậy.”
Tư Nguyên hai mắt đỏ sậm, nghe nàng nhắc đến bạn trai, càng cười lạnh một tiếng
“Chúng ta vốn dĩ chính là vợ chồng sắp cưới, em phải chia tay với hắn, về bên cạnh tôi, vốn dĩ nên cam chịu để tôi chạm vào không phải sao?”