Lâm Du vừa mới đi đến, liền tươi cười đem hoa đưa cho An Nhiễm, nói là Tư Nguyên tặng cho cô ta, An Nhiễm vui mừng nhìn Tư Nguyên, hắn thế nhưng cũng không nói gì, vui mừng trên mặt An Nhiễm cũng nhanh chóng tan biến, vẫn là Lâm Du lại hỏi một câu:
“Đúng không, anh họ?”
Tư Nguyên lúc này mới hoàn hồn, thần sắc mất tự nhiên nói với An Nhiễm
“Đúng vậy, đây là tặng... tặng cho em”
Ba người mỗi người một tâm tư, Lâm Du nhìn ra Tự Nguyên đã dao động, lại không hiểu vì nguyên nhân gì mà hắn lại kiên trì với đoạn tình yêu này như vậy. Tuy nhiên mặc kệ vì lý do gì, cô vẫn cứ tiếp tục nước ấm nấu ếch xanh.
Lại nói trong ba người, có thể nhẹ nhàng xem phim chỉ có mình Lâm Du.
Bọn họ tìm được chỗ ngồi ngồi, Tư Nguyễn ngồi giữa, Lâm Du bên trái còn An Nhiễm ở bên phải. Rất nhanh phim đã bắt đầu chiếu. Tư Nguyên vốn không có nhiều hứng thú với thể loại phim lãng mạn. Mắt chằm chằm nhìn vào màn hình lớn mà tâm trí không biết đã phiêu dạt phương nào.
Đợi hắn lần nữa lấy lại tinh thần, đã đến phân cảnh nam nữ chính bắt đầu hôn môi, phim điện ảnh quay chụp đến cực kì hấp dẫn, rất nhiều cặp đôi cũng theo đó đắm đuối môi hôn. An Nhiễm đỏ mặt nhìn Tư Nguyên, thấy hắn còn đang thất thần, cô liền mất mát quay đi.
Lúc này Tự Nguyên mới định thần lại, cũng bị bầu không khí cảm nhiễm, hắn theo bản năng mà nhìn về phía Lâm Du, ánh mắt như thiêu đốt, Lâm Du cảm nhận được tầm mắt nóng bỏng của hắn, quay đầu nhìn, rồi tựa như bị dục niệm đen tối của hắn dọa đến, cô hoảng loạn cúi đầu. Trong mắt Tư Nguyên, khuôn mặt nhỏ trắng nõn lại càng thêm phấn má đỏ ửng.
Tư Nguyên giật giật ngón tay, vẫn là không thể kìm được, mặc kệ bạn gái còn đang ngồi bên cạnh, hắn lặng lẽ duỗi ra tay to bao lấy bàn tay nhỏ bé của Lâm Du, vuốt ve cổ tay mảnh khảnh mềm mại của nàng.
Lâm Du làm như cực kì hoảng loạn, lại sợ hãi kinh động đến người khác, lặng lẽ dùng hết sức lực tránh thoát nhưng không thể, mắt thấy bàn tay to trong bóng tối càng mò mẩn đi lên. Thiếu nữ hốc mắt ngậm nước mênh mang, ánh mắt khẩn cầu nhìn hắn. Tư Nguyên lúc này mới mềm lòng buông tay, trước khi rời đi, ngón tay còn lưu luyến ở trong lòng bàn tay cô cọ cọ.
Nhìn Lâm Du giống như một con thỏ sợ hãi với đôi mắt đỏ hoe, hắn chỉ cảm thấy sự nghẹn khuất khó giải thích vừa rồi đã biến mất.
Bộ phim nhanh chóng kết thúc, An Nhiễm cố kìm nén mất mát, giơ tay muốn ôm lấy cánh tay của Tư Nguyên, Tư Nguyên nhìn Lâm Du ra khỏi rạp chiếu phim liền buông xuống đôi mắt, cũng không cự tuyệt An Nhiễm đến gần. Hai người kề sát chậm rãi bước đến, Lâm Du vẫn luôn im lặng, một chút phản ứng cũng không có.
Tư Nguyên sắc mặt ảm đạm cùng An Nhiễm bước đi, thẳng đến khi chia tay, chỉ có mình An Nhiễm ríu rít bàn luận về bộ phim vừa rồi.
An Nhiễm lúc trước theo đuổi Tư Nguyên cũng gặp phải không ít trắc trở, khả năng tự điều chỉnh tâm tình cực kì tốt, chỉ trong chốc lát đã khôi phục dáng vẻ hoạt bát thường ngày.
Lúc trước cảm thấy nàng luôn tràn ngập sức sống, giống như một mặt trời nhỏ, hiện tại Tư Nguyên chỉ cảm thấy nàng thực ồn ào, nội tâm thế nhưng lại cảm thấy phiền phức, chợt nhớ đến bạn bè từng nói.
“An Nhiễm la hét ầm ỉ như vậy, sao cậu có thể chịu được”
Trước kia Tư Nguyễn đều trầm mặc đáp trả, bạn bè cũng tự nhận thấy không thú vị cũng không còn nhắc đến, thế mà hiện tại lại hắn cảm thấy bọn họ nói rất đúng.
Tư Nguyên từ trước đến nay chỉ thích an tĩnh, bạn bè ai cũng biết thói quen này của hắn, mỗi lần đi chơi đều cố ý chọn một nơi không quá ồn ào. Biết chuyện hắn tìm được một cô bạn gái có thuộc tính chim sẻ, cả đám đều mở rộng tầm mắt, hiện tại chính Tư Nguyên cũng không rõ vì sao hắn lại muốn tìm một người bạn gái hoàn toàn trái ngược với mình như thế.
Kỳ thật...
Tư Nguyên nhìn về phía Lâm Du, không thể không thừa nhận, cô phù hợp với tất cả những khao khát về nửa kia của hắn một cách hoàn mỹ, nhưng cô là bị gia đình ép buộc, vì ích gia tộc chấp nhận liên hôn
Nàng cũng... đã có người trong lòng.
Nhìn Tư Nguyên lạnh lùng như thế, An Nhiễm cũng không tiếp tục nói chuyện, một loại cảm giác sắp bị mất đi ập đến khiến cô càng thêm hoảng sợ, nàng không khỏi ôm chặt cánh tay bạn trai, muốn từ tìm kiếm cảm giác an toàn, nhưng lại bị Tư Nguyên phiền muộn rút ra tay về, chỉ nói
“Ở đây này đồng người, cũng nên cách xa một chút”
An Nhiễm còn chưa nói trước đây, cũng là người đến người đi, nhưng hắn cũng không giống như bây giờ, cô cũng không biết Tư Nguyên gần đây làm sao, cũng không dám hỏi, sợ Tư Nguyên cứ thế đề nghị chia tay, chỉ có thể âm thầm suy đoán, phải chăng ở nhà bức bách chuyện gì...
Mọi người thích truyện thì trắng mị ánh kim nha