⬅ Trước Tiếp ➡
Hai người ngày ngày đều cùng nhau đi học, hấp dẫn không ít ánh mắt xung quanh, hôm nay thừa dịp Tư Nguyên ra ngoài, Triệu Nhuỵ quay xuống, sắc mặt khó xử, nói chuyện cũng ấp a ấp úng
“Tiểu Du, cậu và Tư Nguyên có quan hệ gì, các cậu dường như vẫn luôn đi cùng nhau.”
Vì quay đầu xuống buông chuyện nên cô nàng cũng không chú ý tới Tư Nguyên đã quay trở lại. Tuy xấu hổ nhưng vẫn không thể cản được lòng tò mò, Tư Nguyên chằm chằm nhìn Lâm Du, chờ cô giải thích.
Lâm Du cười cười “Tư Nguyên cậu ấy... cậu ấy là anh họ của mình, hiện tại mình cũng đang ở nhờ nhà cậu ấy”
Cô nói xong lại ngẩng đầu mỉm cười nhìn Tư Nguyên, chớp chớp mắt với hắn
M:“Đúng không, anh họ?”
Tư Nguyễn nghe được lời này của cô, không rõ là mất mát hay còn có cảm xúc nào khác, chỉ nhàn nhạt “Ừm” một tiếng.
Đám bạn cùng lớp dòng tai nghe nghe ngóng, hóng hớt được đáp án, cũng giống như Triệu Nhuỵ, xoay người bùm bùm truyền tai nhau tin tức, mọi người đều rất tò mò về Lâm Du, hóa ra cô và giáo thảo là họ hàng thân thích, tuy rằng trông không giống nhau lắm, nhưng nhan sắc đều xếp hạng cực phẩm, lập tức chấp nhận giả thiết này.
An Nhiễm bên kia nghe được tin này từ bạn thân Mạc Đình, cũng thở dài một hơi nhẹ nhõm, hoá ra là em họ, là cô ta đã nghĩ nhiều rồi.
Sau đó, mỗi lần nhìn thấy Lâm Dư, An Nhiễm đều tự giác về thân phận chị dâu của mình, tuy sắc mặt có chút cứng ngắc nhưng vẫn luôn mỉm cười với cô, Lâm Du cũng chỉ vờ như không phát hiện thần sắc mất tự nhiên của cô ta, nhu nhu cười nhạt
Chẳng mấy chốc lại đến cuối tuần, vừa hay cũng là Lễ Tình Nhân. Từ khi ba mẹ phái người theo dõi, Tư Nguyên cũng đã lâu không cùng An Nhiễm đi chơi, trong lòng An Nhiễm khuyết thiếu cảm giác an toàn, vẫn luôn muốn hẹn hò với Tư Nguyên, hắn bất đắc dĩ đáp ứng cuối tuần này cùng nhau đi chơi, bất quá khi nói đến chuyện mang theo Lâm Du, An Nhiễm chần chờ hỏi
“Không thể không mang theo cậu ấy sao, chỉ có hai chúng ta thôi, không được sao?”
Tư Nguyên lập tức phủ quyết “Không được” - Rồi như ý thức được ngữ khí chính mình quá căng thẳng, hắn lại thả chậm lời nói.
“Em biết ba mẹ tôi không đồng ý chúng ta yêu đương mà, cùng Lâm Du tôi mới có thể đi được, em không muốn vậy thì không đi nữa”
An Nhiễm chỉ có thể đồng ý. Tư Nguyên quay đầu nói chuyện này với Lâm Du.
“Tôi có thể, chỉ là như vậy có quấy rầy đến các cậu hay không?”
“Sẽ không, bọn tôi cũng chỉ là ra ngoài xem phim”
“Vậy được”
Tư Nguyền dựa theo yêu cầu của An Nhiễm đặt vé một bộ phim văn nghệ, suất chiếu 19 giờ, vừa vặn cơm nước xong liền đi xem.
Không biết từ đâu mà cha mẹ Tư biết được tin tức, càng là cố ý gọi điện thoại dặn dò Tư Nguyên chiếu cố Lâm Du thật tốt. Vốn dĩ là người không kiên nhẫn trong chuyện này, thế nhưng Tư Nguyên lại thật sự nghiêm túc đồng ý.
Từ sau khi chuyện yêu đương của hắn và An Nhiễm bị phát hiện, Tư Nguyên khó có được một cuộc gọi ấm áp không cãi vã như vậy, điều này khiến cho nội tâm mỏi mệt của hắn cảm thấy đôi chút an bình.
Tư Nguyên cùng Lâm Du đến rạp chiếu phim ở khu thương mại đã hẹn trước thì bị người bán hoa gần đó nhanh chóng cản lại, nhìn thấy nhan sắc giá trị cao của hai người, khí chất lại xuất chúng, nhưng ngoại hình lại không giống nhau, cho rằng bọn họ là tình lữ, tìm cách đẩy mạnh doanh thu bán hoa.
Lâm Du đang định giải thích thì Tư Nguyên đã trả tiền, mua hết tất cả hoa hồng còn sót lại trong tay bà, dì bán hoa nói thêm vài câu chúc phúc liền rời, Tư Nguyên đem hoa đưa cho Lâm Du
“Cầm đi”
Lâm Du kinh ngạc nhìn hắn, sau đó liền hiểu rõ mỉm cười nói
“Được, tôi cầm trước, lát nữa sẽ giúp cậu đưa cho An Nhiễm”
Tư Nguyên muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ trầm mặc đi bên cạnh Lâm Du, cùng nhau đi đến rạp chiếu phim.
An Nhiễm cũng đã đến từ lâu, nhìn hai người đang đi đến, chàng trai cao lớn soái khí, cô gái xinh đẹp dịu dàng, trong tay còn ôm một bó hoa hồng hợp ý hợp cảnh, một đường đi tới hấp dẫn biết bao ánh mắt hâm mộ.
An Nhiễm nghĩ, nếu cô không phải bạn gái của Tư Nguyên, hắn cũng sẽ cảm thấy bọn họ vô cùng xứng đôi, hiện tại cô chỉ cảm thấy may mắn vì Lâm Du chỉ là em họ của Tư Nguyên.
⬅ Trước Tiếp ➡