Vòng Eo Gây Nhớ
Chương 3
⬅ Trước Tiếp ➡
Giang Linh vội vàng tạo cảm giác tồn tại, bà ấy kéo Thành Tuấn đứng cùng bố ở bên cạnh qua, vui vẻ giới thiệu cho hai người Trình Nam: "Dì là dì Giang, là bạn thân của bố mẹ hai cháu. Đây là con trai lớn của dì - Thành Tuấn. Thằng bé cũng gần bằng tuổi Nam Nam, sau này hai đứa có thể chơi với nhau."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Xin chào." Thành Tuấn cười híp mắt lại.
Trình Nam dại ra, cậu bé tò mò nhìn hai mẹ con nhà họ Thành, rồi gọi lớn: "おさん. (Chị ới.)"
"ですか? (Cái gì?)"
Trình Hâm nằm ngoài trong lồng ngực bố, tựa đầu lên vai ông, đong đưa hai cái chân ngắn, nom rất hưởng thụ.
"らのがよくかりません. (Em không hiểu họ nói gì hết.)"
Trình Nam rũ vai, cúi đầu đi đến chỗ bố và Trình Hâm.
Hai mẹ con nhà họ Thành cũng không hiểu cậu bé nói gì, thoáng chốc tất cả mọi người đều không rõ ý của đối phương.
"へっぽこ. (Ngu ngốc.)"
Từ bé, Trình Hâm đã học đồng thời cả ba thứ tiếng là Anh, Trung, Nhật nên giao tiếp hàng ngày không phải là vấn đề với cô bé. Mà Trình Nam, bởi vì còn nhỏ quá nên không biết nhiều từ lắm. Cậu bé có thể hiểu được những từ đơn giản, thế nhưng nếu đối phương nói một câu dài hoặc nhanh thì cậu bé lập tức bó tay.
"Nói tiếng Trung!" Trình Hâm nhảy xuống khỏi người bố, gõ đầu em trai cái cốc. Sau đó cô bé đi đến chỗ hai mẹ con nhà họ Thành, hai tay chắp trước ngực, hơi khom lưng, khiêm tốn nói: "Cháu chào dì, chào em trai, chào chú. Cháu là Trình Hâm, tiếng Trung của em trai cháu không tốt lắm, xin mọi người thứ lỗi."
Vợ chồng nhà họ Thành lập tức yêu mến cô bé hơn. Giang Linh sờ đầu Trình Hâm: "Tâm Tâm ngoan quá."
Trình Hâm lâm thời trở thành phiên dịch song ngữ Trung - Nhật đặc biệt cho em trai, tuy vậy cô bé lại có hứng thú với cái bụng của Giang Linh hơn. truyensacfull.com chấm co. Cô bé nghiêng đầu tò mò nhìn Giang Linh, rồi lại nhìn mẹ mình, trong lòng thầm nghĩ tại sao bụng của dì này lại to như vậy.
Giang Linh nhìn ra sự nghi hoặc trong mắt Trình Hâm, bà ấy cười giải thích: "Trong bụng dì có em bé nên mới to như vậy."
"À." Trình Hâm hiểu ra: "なるほど. (Thì ra là vậy.)"
Giang Linh càng nhìn càng thích Trình Hâm: "Cháu có muốn sờ thử không?"
Tiếng Trung của Trình Hâm cũng có giới hạn, cô bé nói bằng khẩu âm không chính thống: "Có thể chứ?"
Giang Linh gật đầu: "Đương nhiên là có thể rồi." Bà ấy kéo tay Trình Hâm đặt lên bụng mình.
Bụng Giang Linh bỗng nhô lên, Trình Hâm sợ hãi vội rụt tay lại, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch.
Giang Linh bị Trình Hâm chọc cười, bà ấy kiên nhẫn giải thích: "Tâm Tâm không cần sợ, em bé thích cháu, em gái đang chào hỏi với Tâm Tâm đó."
Trình Hâm im lặng vài giây, sau đó tay cô bé lại sờ lên bụng Giang Linh, vuốt ve cách lớp áo, vài giây sau nói bằng giọng chắc nịch: "Là em trai."
Không ai biết tại sao lúc đó Trình Hâm lại chắc chắn đứa bé trong bụng Giang Linh là con trai như vậy.
Giang Linh sờ bụng mình, bà ấy vui vẻ nói: "Là em gái đó."
Trình Hâm bĩu môi, cô bé nghĩ thầm, kỳ lạ quá, rõ ràng trong bụng dì chính là em trai.

⬅ Trước Tiếp ➡