Vòng Eo Gây Nhớ
Chương 4
⬅ Trước Tiếp ➡
Đây là lần gặp đầu tiên của Trình Hâm với Thành Hòa chưa chào đời.
-
Về đến nhà, vợ chồng nhà họ Trình đã đặc biệt trang trí lại phòng ngủ nhằm đón cặp trai gái về. Bọn họ trang hoàng lại phòng ngủ theo sở thích của hai chị em, còn trang trí mỗi góc trong nhà, chuẩn bị một bữa tiệc lớn.
Trong vườn hoa, Thành Tuấn vô cùng tò mò với cậu bạn nhỏ đáng yêu không biết nói tiếng Trung này, cậu ấy đi theo sát phía sau Trình Nam, không rời một giây.
"Tại sao cậu lại đi theo tớ?"
Thành Tuấn nghe hiểu câu này, cậu ấy mở to mắt đứng trước mặt Trình Nam, mặt bỗng đỏ lên, cậu bé dùng tiếng Anh xấu hổ nói: "Cậu có thể gả cho tớ không?"
"なんですか? (Gì cơ?)"
"Cậu có thể gả cho tớ không, làm vợ của tớ?" Thành Tuấn nói xong thì thẹn thùng bụm mặt.
Trình Nam mở to mắt, suy nghĩ hồi lâu cũng không hiểu được, cậu bé chạy đến chỗ bố mẹ, nhào vào lòng mẹ ngắm nghía ô tô mô hình trong tay. Trình Bội Nghi sờ lỗ tai của cậu, bà cúi đầu dịu dàng hỏi: "どうしてとばないですか? (Sao con không đi chơi với anh Tuấn Tuấn?)"
Trình Nam nhíu mày, cậu bé ngửa đầu nhìn mẹ, suy nghĩ vài giây rồi nói: "Anh Tuấn Tuấn hỏi con có thể gả làm vợ anh ấy không ạ." Một câu bằng tiếng Trung này dọa mọi người ngạc nhiên đến ngây người.
Mấy người lớn liếc nhìn nhau, Trình Bội Nghi bật cười trước tiên, bà véo mũi Trình Nam: "Con và Tuấn Tuấn đều là con trai, con gái mới làm vợ người khác được."
"Vâng." Trình Nam cái hiểu cái không, cậu bé chạy ra vườn hoa tìm Thành Tuấn, tiếp tục nói bằng tiếng Anh: "Mẹ tớ nói chúng ta đều là con trai, tớ không thể làm vợ cậu được."
"À.." Thành Tuấn vỗ trán mình, bỗng hiểu ra.
Nghĩ mình không có vợ, Thành Tuấn càng nghĩ càng đau lòng, bĩu môi, nước mắt đảo quanh hốc mắt, như thể sắp chảy xuống.
"Cậu đừng khóc."
Trình Nam ngồi xổm xuống trước mặt cậu Thành Tuấn, nâng mặt cậu ấy lên, truyensacfull.com chấm co, dùng bàn tay nhỏ bé của mình lau nước mắt cho bé trai.
Thành Tuấn nức nở, bi thương hỏi: "Không thể làm vợ, vậy cậu có thể làm chồng tớ không?"
Trình Nam ngồi xổm xuống trước mặt Thành Tuấn, nghiêng đầu suy nghĩ, hình như mẹ chưa nói như vậy không được.
Vì thế cậu bé đồng ý.
"Vậy được rồi."
Trình Nam chưa đến ba tuổi không muốn để lần đầu gặp nhau mà em trai này lại khóc, vậy nên cậu bé bán mình cho Thành Tuấn mới quen chưa được mười tiếng.
Trình Nam không biết rằng, từ lúc đó vận mệnh của bọn họ đã bị trói chặt một chỗ với nhau.
"Wow chồng luôn cơ đấy, không ngờ con trai anh lại dũng cảm như vậy! Ấy thế mà lại biết tìm vợ cho mình." Giang Linh ngồi trên ghế ôm Trình Hâm rất vui vẻ, bà ấy vỗ chồng mình rồi nói.
Genkawa Yoshiba đang chuẩn bị nướng đồ ăn, ông nói: "Mẹ nào con nấy."
"Hừ." Giang Linh liếc ông, tiếp tục dịu dàng ôm Trình Hâm đáng yêu trong lòng.
Năm đó, Trình Hâm học tiểu học ở Thượng Hải, Trình Nam không biết nói tiếng Trung cũng bắt đầu con đường học tiếng Trung của mình, mà trên con đường này luôn có người đi cùng cậu, chính là Thành Tuấn.
Sự tồn tại của Thành Tuấn giống như là chiếc cầu làm nhiệm vụ kết nối Trình Nam với thành phố xa lạ này.
Sau đó, Thành Hòa ra đời.

⬅ Trước Tiếp ➡