⬅ Trước Tiếp ➡
Nếu là thật …
Đối với Thẩm Yên mà nói, cô ta bị hãm hại là thật.
Đối Thẩm Loan mà nói, cô bị đẩy ngã là thật.
Tỉnh lại?
Tỉnh cái gì?
Lần sau tái diễn chuyện này, nên hòa nhau một ván như thế nào.
Lời này rõ ràng là nói với Thẩm Yên, nhưng cũng là nói với Thẩm Loan.
Thẩm Khiêm giống như biết rất rõ, lại giống như cái gì cũng không rõ.
Thật thật giả giả, ba phải cái nào cũng được.
Thẩm Yên cắn răng, dậm dậm chân, xoay người chạy đi, cũng không biết có để lời nói này vào đầu hay không.
Thẩm Loan chỉ mím môi, theo thói quen nheo mắt, che dấu một tia âm trầm.
“Không phải cô muốn ra ngoài sao?”
Cô nghe thấy vậy, bất tri bất giác ngẩng đầu, đáy mắt một mảnh mờ mịt: “Anh đang nói chuyện với tôi?”
Thẩm Khiêm cười nhạt, mắt tựa lưu li.
Sau một lúc lâu, Thẩm Loan mới gật gật đầu, mang theo vài phần nhảy nhót và vui sướng.
“Đi thôi, lên xe.”
Chiếc xe màu đen chạy băng băng vững vàng, ngôi nhà cũ xa xa dần khuất sau lưng, càng ngày càng nhỏ, cho đến khi không thể thấy.
Thẩm Loan ngồi ở ghế phụ, có hơi căng thẳng nắm chặt làn váy.
Thật ra là vui sướng nhiều hơn.
Sự phấn khích trong máu này, mang theo sự tàn bạo và hung ác, bị cô áp chế ở sâu trong linh hồn, được giải phóng dưới dạng “Căng thẳng” và “Co quắp”.
Dáng vẻ này trong mắt người đàn ông--
Cô gái rụt rè và lúng túng khiến anh ta bất ngờ thụ sủng nhược kinh.
“Đi đâu?”
“Quảng trường trung tâm.”
Bên trong xe lại lần nữa yên tĩnh lại.
Thẩm Loan quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt toát ra vẻ tò mò.
Đột nhiên -
“Anh, anh có biết làm thế nào mới có thể khiến chi phiếu đổi thành tiền mặt không?”
Thẩm Khiêm: “Đến ngân hàng.”
Anh ta không hỏi chi phiếu là từ đâu ra, Thẩm Loan cũng không mở miệng giải thích.
Cùng lúc đó tại nhà họ Thẩm.
“Thưa Tiên sinh, ở đây.” Chu quản gia đưa giấy tờ qua.
Thẩm Xuân Giang đưa tay nhận lấy, kiểm tra một lần, xác định không có vấn đề gì mới xoay người rời đi.
Nói nhỏ: “Lại quên lấy giấy tờ…”
Chu Khánh Phúc hơi kinh hãi, ánh mắt càng thêm sâu.
Rất nhanh, tiếng động cơ truyền đến, lần này Thẩm Xuân Giang cố tình trở về để lấy giấy tờ, tất nhiên còn phải quay lại công ty.
Anh chàng đẹp trai của cửa tiệm bánh ngọt
Thẩm Loạn xuống xe ở trung tâm quảng trường, sau khi xe dừng không quên nói lời cảm ơn với Thẩm Khiêm. Nhìn xe đi xa dần, cô mới liếm môi, xoay người đi vào ngân hàng.
Thủ tục dùng séc rút tiền tại ngân hàng bây giờ cũng không quá phức tạp, một lúc sau Thẩm Loan đã đi ra, trong túi nhiều hơn so với lúc đi vào một cục tiền một trăm ngàn. Mười cọc tiền đo đỏ.
Có tiền, cô không vội vàng vào trung tâm thương mại mua sắm mà quen cửa quen nẻo đi đến một cửa hàng bánh ngọt. Bên trong trang trí toàn màu hồng, phát huy chủ đề nữ tính và ngọt ngào của thiếu nữ tới mức tối đa. Hai bên lối vào treo một chuỗi chuông gió đinh đinh đang đang nghe dễ thương kỳ lạ.
Thẩm Loan đẩy cửa bước vào, tìm một ghế đơn để ngồi xuống, đặt chiếc túi bên cạnh. Một người phụ nữ mặc váy liền áo màu trắng bước đến rất nhanh, phong cách của cô ấy nhìn thoáng qua không khác so với Thẩm Loan là mấy, tuy nhiên cẩn thận nhìn kỹ vẫn sẽ thấy được sự khác biệt.
Đầu tiên, người phụ nữ này đeo một chuỗi vòng cổ kim cương và một đôi hoa tai mẫu mới của Tiffany, trong khi Thẩm Loan không đeo gì cả. Tiếp theo, người phụ nữ này có trang điểm dù rất nhẹ, có điều nếu đến gần vẫn có thể nhận ra, Thẩm Loan thì không tô chút son phấn nào.
Cuối cùng, khuôn mặt của hai người không giống nhau. Người phụ nữ kia có một đôi mắt hoa đào vô cùng xinh đẹp, khuôn cằm Vline, nếu bỏ qua cái trán rõ ràng có dấu vết của phẫu thuật thẩm mỹ thì cũng có thể coi là mỹ nhân. Mông cong ngực nở, rõ ràng cách ăn mặc nóng bỏng càng thích hợp với người này hơn là kiểu trong sáng thuần khiết. Điều đó làm cho chiếc quần trắng hay thậm chí là những món đồ trang sức nhã nhặn khoác lên người cô ấy đều cho người ta cảm giác mâu thuẫn khó nói nên lời.
"Chào quý khách, xin hỏi quý khách muốn dùng gì ạ?"
⬅ Trước Tiếp ➡