⬅ Trước Tiếp ➡
Cô gái đưa menu đến, Thẩm Loan cầm lấy, cúi đầu mở ra xem.
Ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào cửa hàng, phản chiếu lên góc nghiêng của cô gái như thể đang phủ thêm một lớp ánh vàng. Theo động tác cúi đầu, hạ mắt, chiếc cổ như thiên nga cong xuống tạo thành một đường vòng cung duyên dáng tuyệt đẹp.
Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt người phụ nữ khẽ dao động, thoáng hiện lên một chút ngưỡng mộ rồi nhanh chóng biến mất.
"Một tách cappuccino, một crepe xoài ngàn lớp."
"Vâng, mời quý khách đợi một lát."
Mười phút sau, cà phê và món điểm tâm đồng thời được mang đến.
"Mời quý khách từ từ thưởng thức."
"Cô là bà chủ của nơi này sao?" Thẩm Loan bỗng nhiên mở miệng.
Người phụ nữ hơi dừng lại một chút rồi gật đầu.
"Vậy anh chàng đẹp trai mà tôi gặp lúc trước là nhân viên hả?"
"Lúc trước?" Đáy mắt người phụ nữ thoáng hiện lên sự đề phòng, mày khẽ nhíu.
Thẩm Loan coi như không thấy, cầm thìa khuấy ly cà phê rồi mới mở miệng: "Chỉ có một lần, hôm đó tôi tới quán, người tiếp đón tôi là một cậu rất đẹp trai, cao khoảng một mét tám."
"À, cậu ấy không còn làm ở đây nữa."
"Nói vậy có nghĩa trước đó cậu ta là nhân viên được cô thuê?"
Người phụ nữ không biết vì sao đối phương lại cảm thấy hứng thú với chuyện "có phải nhân viên hay không" này, nhưng điều đó không ngăn cô ta chán ghét việc đào bới vô cùng khó hiểu của cô gái trẻ. Vì thế trên gương mặt cô ta tỏ rõ sự không kiên nhẫn, chỉ gật đầu có lệ rồi xoay người rời đi.
Thẩm Loan cong môi, nhấp một ngụm cà phê, hương vị bình thường. Cô lại cầm dĩa thưởng thức món crepe xoài ngàn lớp, ăn cũng tạm được.
Nhưng cũng chỉ là "tạm được" mà thôi.
Người phụ nữ, cũng chính là Phùng Sương Sương đứng ở phía sau quầy, vừa khéo có thể nhìn thấy từng cử động nhỏ nhất của cô gái trẻ. Thấy cô gái uống một ngụm cà phê nhỏ rồi ăn hai miếng bánh xoài ngàn lớp xong bắt đầu cắm cúi chơi di động, trong lòng bỗng thấy hơi khó chịu. Bất cứ ai từng thử bánh ngọt nhà cô ta đều khen ngon...aiz, cô gái này thật đúng là quái đản.
Có điều cô ta cũng chỉ dám lẩm bẩm trong lòng, muốn xông lên chất vấn vẫn thiếu vài phần dũng khí.
Xảo quyệt
Ngày hôm sau, cùng một khoảng thời gian, Thẩm Loan lại xuất hiện trong cửa hàng. Ngồi lại chỗ cũ, cô gọi: "Một ly latte, một crepe sầu riêng ngàn lớp."
Lần này cà phê cô chỉ ngửi qua, bánh crepe thì ăn được vài miếng. Phùng Sương Sương thu hết tất cả vào mắt, cố gắng nhẫn nhịn.
Liên tục trong một tuần, Thẩm Loan cứ như điểm danh đi làm, ngày nào cũng đúng giờ có mặt. Phùng Sương Sương càng lúc càng khó hiểu, theo lý mà nói, người không hề đụng đến những món ăn trên bàn, thậm chí có lúc không hề chạm vào cốc cà phê đã để sang một bên, hẳn là người không có hứng thú với cà phê và bánh ngọt của cửa tiệm.
Vậy người ấy đến vì điều gì?
Tiếng chuông di động kéo suy nghĩ đang bay xa của người phụ nữ trở về, Phùng Sương Sương cầm điện thoại, liếc mắt nhìn màn hình, ngay sau đó đáy mắt bỗng xuất hiện sự ngạc nhiên mừng rỡ.
"...Đúng, em đang ở trong cửa hàng...Sao? Anh muốn đến đây sao? Được, em sẽ tự tay làm..."
Kết thúc cuộc trò chuyện, từ khóe mắt đến đuôi mày của Phùng Sương Sương đều tràn ngập sự vui vẻ. Cô ta ra khỏi quầy, đi tới cạnh bàn của Thẩm Loan.
"Quý khách, thật xin lỗi, cửa tiệm chúng tôi sắp đóng cửa, có thể phiền cô rời đi sớm được không? Tất nhiên để bồi thường, những món cô đã gọi hôm nay đều miễn phí, tự tay tôi sẽ làm cho cô thêm một phần pudding xoài nữa, thật ngại quá..."
Nói một lúc, trừ bỏ lúc mở đầu hơi gượng gạo không thuận tai cho lắm thì tóm lại coi như đủ khách sáo. Khách hàng bình thường đều sẽ đồng ý, dù sao vừa được miễn phí vừa có quà mang về, sức hấp dẫn này không hề nhỏ.
Nhưng Thẩm Loan là ngoại lệ.
Bởi vì---cô vốn đến đây để quấy rối mà!
"Nếu tôi không nhìn nhầm, bây giờ là mười giờ năm mươi hai phút buổi sáng, từ lúc tôi bước vào đây đã qua ba mươi phút đồng hồ, cà phê còn chưa uống, bánh ngọt còn chưa ăn, cô đã bảo quán sắp đóng cửa? Cho dù cô có là bà chủ cũng đâu thể bắt nạt người khác được như thế? Cô nghĩ hiệp hội bảo vệ người tiêu dùng ngồi chơi xơi nước hả?"
 
Một tràng lời nói cực kỳ xảo quyệt được tuôn ra. Nụ cười trên mặt Phùng Sương Sương dần tắt: "Nếu cô đã biết tôi là bà chủ thì cũng phải hiểu rõ một điều, làm bà chủ nơi này, tôi có quyền đóng hay mở cửa quán."
"A, thế thì tôi đây chỉ còn cách gọi 12315 vậy..." Nói rồi, cô rút điện thoại ra bắt đầu bấm số.
12315, số để người tiêu dùng đi khiếu nại.
Phùng Sương Sương cắn môi, cô không tin cô gái này dám gọi!
Nhưng Thẩm Loan không chỉ dám, cô còn mở hẳn loa ngoài, sau tiếng tút, cuộc gọi được chuyển tiếp ---
"Xin chào, đây là Cục quản lý công thương Ninh Thành, số điện thoại 12315 chuyên tiếp nhận lời khiếu nại của người tiêu dùng..."
Sắc mặt Phùng Thương Thương biến đổi, vươn tay gạt đi. Thẩm Loan đã sớm dự đoán được, cô nhấc cao tay, nhẹ giọng cười: "Bà chủ, giờ quán có còn đóng cửa nữa không?"
"...Không-đóng-nữa." Phùng Thương Thương nghiến răng nghiến lợi nói.
Lúc này Thẩm Loan mới cúp máy, lên giọng dạy dỗ đầy triết lý: "Nếu đã mở cửa bán hàng thì phải có chút dáng vẻ của mở cửa bán hàng, nên hiểu một điều -- khách hàng là thượng đế, chân thành một chút, thân quen hơn một chút, thế giới sẽ tốt đẹp hơn nhiều."
Phùng Sương Sương nhìn cô như đang nhìn một kẻ ngốc.
Thẩm Loan khẽ cười, không muốn gây gổ thêm: "Cũng chỉ có loại 'thượng đế' tính tình tốt như tôi đây mới có thể tha thứ cho dáng vẻ ngây ngô chậm chạp này của cô. Làm chuyện tốt mỗi ngày thật không dễ mà."
⬅ Trước Tiếp ➡