“Bây giờ đã giờ? Còn chưa đi ngủ?”
“Em đang đợi anh.” Thẩm Yên chỉ mặc một chiếc váy ngủ, đứng ở cửa lầu, ánh mắt lại sáng lên.
“Có chuyện gì?”
“Anh, Thẩm Loan cố ý đẩy em xuống lầu, còn uy hiếp em…”
Ngày hôm sau.
Sáu giờ Thẩm Loan đã tỉnh, tưới nước cho chậu xương rồng ở cửa sổ, sau đó mới bắt đầu rửa mặt, thay quần áo, lúc xuống lầu vừa đúng kịp thời gian bữa sáng.
“Ông nội, ba, dì, anh, tiểu Yên, chào buổi sáng.”
Thẩm Tông Minh không có phản ứng gì, Dương Lam và Thẩm Yên giả chết, chỉ có Thẩm Xuân Giang và Thẩm Khiêm đáp lại: “Chào”.
Thẩm Loan cười, trong mắt không có chút thất vọng nào.
Giống như không thèm để ý, lại như được hai người đáp lại đã rất thỏa mãn, không hề tham lam muốn nhiều.
Thẩm Xuân Giang hơi đau lòng con gái.
Đáy mắt Thẩm Khiêm xẹt qua một tía u ám.
Một bữa sáng sóng yên biển lặng.
“Thẩm Loan - cô đứng lại!”
Mới ra đến cửa nhà họ Thẩm, đã nghe thấy một tiếng gọi khẽ từ sau lưng truyền đến, rất không khách khí.
Thẩm Loan đứng yên, quay đầu lại, nhoẻn miệng cười: “Chị hai, có chuyện gì vậy?”
Cách gọi khiến Thẩm Yên ghê tởm không chịu được: “Chị hai? Cô cũng xứng?”
Thẩm Loan nhấp môi, trong mắt hiện lên tia buồn bã chỉ trong giây lát, rất thuận theo mà sửa lại miệng: “Tiểu Yên…”
“Có ý nghĩa sao? Bây giờ chỉ có hai chúng ta, lại định đóng kịch? Ngày hôm qua đẩy tôi xuống lầu, cô không phải rất đắc ý sao?”
Mắt Thẩm Loan lộ ra tia mờ mịt: “Chị đang nói gì vậy? Rõ ràng là chị đẩy em, sao lại biến thành em đẩy chị?”
So với Thẩm Yên đang áp bức, giọng nói của cô ngoan ngoãn mà phục tùng, mang theo một chút tủi thân nghẹn ngào.
“Tiện nhân! Cô còn đóng kịch?! Cô và người mẹ tiểu tam kia có khác gì nhau?”
Thẩm Loan cắn môi, tuy rằng tức giận đến run rẩy cả người, nhưng không hề có tính công kích như cũ, ánh mắt mềm mại như nước, so với sự sắc bén tối qua khác nhau một trời một vực.
Trong lòng Thẩm Yên sốt ruột, trên mặt càng thêm lo âu.
Thẩm Loan thấy thế, ánh mắt chợt lóe ——
Quả nhiên giở trò…
Thật thật giả giả
“Thẩm Loan, cô dám làm mà không dám nhận?”
“Nhưng em không làm nhận làm sao được?”
Thẩm Yên tức giận nghiến răng nghiến lợi: “Nói dối!”
“Em không biết chị vì sao muốn em thừa nhận chuyện em không làm, nếu…” cô gái dừng một chút, như hạ quyết tâm: “Như vậy có thể khiến chị vui vẻ, em sẽ thừa nhận …”
Gió thổi qua, góc váy màu trắng bay bay, cũng thổi loạn mái tóc đen dài như thác nước.
Bóng dáng thon gầy càng thêm tinh tế.
“Anh! Anh nghe thấy chưa? Cô ta thừa nhận!” Thẩm Yên nói với sang hướng vườn.
Lúc đầu Thẩm Loan nghi ngờ, sau đó bừng tỉnh lại, thuận thế nhìn qua thấy người đàn ông đứng cách đó không xa bị cây hoa chuối che khuất, nghe thấy toàn bộ nội dung cuộc nói chuyện của hai người họ.
Cánh môi của cô gái ngập ngừng, muốn giải thích, nhưng cuối cùng không nói ra.
Sắc mặt trắng bạch, hai tròng mắt cũng dần ảm đạm.
“Anh, anh đã nghe thấy được, chúng ta đi nói với ba và ông nội…” Nói xong kéo tay áo Thẩm Khiêm.
Lại bị người đàn ông lẳng lặng tránh đi.
“Tiểu Yên, đủ rồi. Em còn muốn gây sự tới khi nào?”
“Anh!” Thẩm Yên khó có thể tin: “Anh nói em gây sự?!”
Thẩm Khiêm nhàn nhạt nhìn cô ta một cái: “Chuyện này so với đánh để nhận tội có khác gì nhau?”
“Anh… không tin em?” Môi cô ta run run, trong mắt tất cả đều là ngạc nhiên.
“Được. Chuyện này nếu đã qua thì không cần nhắc lại. Nếu là thật, chỉ có thể chứng minh em diễn không bằng người ta, dây dưa qua lại, không bằng tỉnh lại đi.”