Trên đường, cô cũng không chủ động nói chuyện với ông ta, hoặc là hỏi lung tung này kia, không nịnh nọt, nhưng không khiến người khác cảm thấy kiêu ngạo.
Không mặn không nhạt, vừa đủ.
Mỗi hành động, chỉ chạm nhẹ rồi thôi.
Chu Khánh Phúc không trẻ, trí nhớ cũng không tốt lắm, nhưng tất cả tình cảnh trong hôm nay dường như khắc sâu vào tâm trí ông ta, đến mức mỗi một chi tiết nhỏ cũng rất rõ ràng.
Cô bé này…
Hoặc là thực sự ngốc, hoặc là giả ngu.
Trong tiềm thức, ông ta không muốn tin tưởng khả năng thứ hai, phải tâm cơ kín đáo, nhiều cảm xúc ngụy biến như thế nào, mới có thể ngụy trang hoàn hảo được như vậy?
Quá thông minh, gần giống yêu quái.
Mà yêu quái, thì ăn thịt người.
“Quản gia Chu? Trên mặt tôi… Có cái gì sao? Vì sao ông cứ nhìn chằm chằm tôi thế?” Nụ cười của thiếu nữ rất hồn nhiên.
Chu Khánh Phúc bỗng cúi đầu: “Rất xin lỗi, cô ba.”
“Không sao.”
“Vậy tôi đi làm việc trước.”
Thẩm Loan gật đầu.
Sau khi Chu Khánh Phúc rời đi, một người giúp việc tiến tới: “Cô ba, vậy những thứ này…”
Thẩm Loan liếc mắt nhìn những đồ dùng rẻ tiền bày đầy trên mặt bàn trà: “Ném đi.”
Những thứ này, đời trước cô đã từng dùng, đời này sẽ không bao giờ dẫm lại vết xe đổ đó nữa.
Dương Lam muốn chơi trạch đấu, không thành vấn đề, cô sẽ theo tới cùng.
Buổi chiều, trong phòng thay đổi toàn bộ đồ dùng mới, từ dầu gội đến đồ dưỡng ẩm cho da, toàn bộ đều dựa theo tiêu chuẩn của Thẩm Yên mà chuẩn bị cho cô.
Ăn xong bữa tối, gương mặt Dương Lam lạnh lùng, đưa cho cô một tấm chi phiếu.
Thẩm Loan nhận lấy.
Rất tốt, một trăm ngàn tệ.
Không bằng cô cũng nếm thử cảm giác này?
Để bày tỏ sự “Vui vẻ” và tấm lòng “Biết ơn”, Thẩm Loan tự tay chuẩn bị một đĩa trái cây.
Phía ngoài cùng là một vòng quýt, lớp vỏ cam đỏ được cắt thành hình dáng tinh xảo, vòng bên trong là những miếng dưa hấu được xếp ngay ngắn, lớn nhỏ cân xứng, đã được bỏ hết hạt, vòng bên trong cùng chính là quả lựu được tách ra thành miếng, ở trung tâm đĩa đặt một quả cà chua bi màu đỏ tươi.
Sắp xếp như vậy đặt lên trên đĩa thủy tinh, không chỉ khiến màu sắc thêm rực rỡ, mà còn làm người nhìn thèm nhỏ dãi.
Thẩm Loan bưng đĩa thủy tinh ra chỗ Thẩm Tông Minh ngoài phòng khách, gương mặt cười pha chút sợ hãi, lại không che giấu được ý muốn gần gũi.
“Ông nội, ông nếm thử xem?”
“Loan Loan…” Thẩm Xuân Giang muốn nhắc nhở cô, sau nửa đêm ông cụ sẽ không ăn hoa quả, nhưng chưa nói hết lời, thì đã thấy Thẩm Tông Minh chọn một ít hạt lựu bỏ vào miệng.
Dương Lam nhíu mày.
Thẩm Yên tức giận bất bình.
Thẩm Xuân Giang thì lại vô cùng ngạc nhiên, cha rất cố chấp cứng nhắc như thế nào, ông hiểu rõ nhất, sẽ rất hiếm khi phá lệ cũ vì ai.
Phản ứng của Thẩm Loan cũng rất bình thường, làm một “người chẳng biết gì cả”, trên mặt cô ngoại trừ vui vẻ thì không còn gì khác.
Còn cười quay đầu, vỗ về Thẩm Xuân Giang nói: “Cha, đừng sốt ruột, rồi con sẽ bưng tới cho cha.”
Cô coi tiếng gọi “Loan Loan” lúc nãy của Thẩm Xuân Giang thành ý muốn ăn đĩa trái cây đầu tiên.
Người đàn ông dở khóc dở cười.
Vẻ mặt Dương Lam không ổn lắm, cầm điều khiển từ xa đổi kênh không ngừng, nhờ đó mà chuyển sự chú ý của mình đi.
Thẩm Yên khoanh tay cười lạnh: “À…” Giả vờ giả vịt!
Tất nhiênThẩm Loan biết Thẩm Tông Minh sẽ cho cô chút mặt mũi này, dù sao, giữa trưa cô và Thẩm Yên bộc phát một trận “chiến tranh” lớn như thế, ông già này cũng chưa từng ra mặt.
Không sai, lúc đó Thẩm Tông Minh đang ở nhà.
Lớn tiếng như vậy, gần như không có khả năng không nghe thấy, nhưng từ đầu tới cuối ông ta vân không xuất hiện, ngay cả khi Thẩm Loan bị Thẩm Yên “quăng” ngã trên mặt đất, bị bóp cổ, ông ta vẫn chẳng quan tâm.
Nếu Thẩm Xuân Giang không kịp thời trở về, hậu quả như thế nào, ai cũng không biết.
Thẩm Tông Minh đã cho cô một cái tát, thì cũng nên cho cô một viên kẹo.
Cho nên, Thẩm Loan mới dám chắc chắn như thế, đi mời ông già này ăn đĩa trái cây.