“Dì.” Cô đi tới trước mặt Dương Lam, bày ra dáng vẻ cung kính mềm mại: “Dì cũng nếm thử xem?”
Dương Lam tiện tay cầm quả cà chua bi: “Cảm ơn.”
“Chị Yên?”
“Không thấy ngon miệng, cô để đấy đi.”
Thẩm Loan gật đầu, có chừng có mực.
Chín giờ.
Ông cụ lên lầu nghỉ ngơi.
Mười giờ.
Thẩm Xuân Giang và Dương Lam trở về phòng.
Phòng khách lớn như thế, Thẩm Yên và Thẩm Loan mỗi người chiếm một đầu ghế sô-pha.
Trên TV đang chiếu một bộ phim hài kịch, hai người cùng xem, nhưng chẳng ai cười.
Thẩm Yên đã mất đi sự kiên nhẫn, đưa tay hất đổ đĩa trái cây đặt trên bàn, cũng may trên mặt đất trải thảm lông dê dày, cho nên đĩa không bị vỡ, đương nhiên cũng không phát ra tiếng động quá lớn.
Chẳng qua là, vẫn bị người giúp việc trực đêm nghe thấy, vội vàng chạy tới xem.
Thấy thế, ngập ngừng không dám tới.
Một người là cô hai ngang ngược, một người là cô ba vừa lấy được sự chiều chuộng… Ai cũng không dễ trêu.
Lần này, lợi ích của việc Thẩm Tông Minh “không ghét” Thẩm Loan và Thẩm Xuân Giang rất bao che cô đã đến.
Từ xưa đến nay, người hầu này, quả thực là người biết mượn gió bẻ măng nhất, biết nhìn mặt người khác.
Thẩm Yên hiển nhiên cũng phát hiện ra điều này.
Cô ta gào lên: “Cút!”
Nữ giúp việc như được ân xá, rời đi rất nhanh.
Thẩm Loan ngáp một cái, đứng dậy, không nhìn đĩa trái cây bị hất đầy đất, đi thẳng lên lầu.
“Cô đứng lại đó cho tôi!”
Thẩm Yên đuổi theo.
Thẩm Loan quay đầu lại, lúc này cô đã đứng trên khúc quẹo của bậc thang, còn Thẩm Yên thì ở bậc dưới, trông thấp hẳn đi.
“Cô…” Góc độ phải ngửa cổ này khiến Thẩm Yên rất không được tự nhiên, dường như ngay cả khí thế cũng thấp hơn một bậc.
Thẩm Loan vẫn cười cười, trong mắt hiện lên ánh sáng quỷ quyệt: “Lúc tôi ngã sấp xuống, trông cô rất vui vẻ? Không bằng, cô cũng thử cảm giác này xem?”
Ăn miếng trả miếng.
Vừa dứt lời, Thẩm Yên còn chưa kịp phản ứng đã bị đẩy ngã.
Mà đối phương khá dùng sức, khiến cô ta đang đứng trên bậc thang lảo đảo mấy bước, rồi ngã xuống sàn nhà phòng khách.
Chân phải bị trẹo, lưng đập xuống đất đau đớn.
Thẩm Yên hoàn toàn rơi xuống, đến khi phản ứng kịp, cô ta thoáng cao giọng: “Cô dám đẩy tôi?!”
Thẩm Loan đứng trên bậc thang, không nhúc nhích, từ trên cao nhìn xuống đánh giá cô ta, đôi mắt vốn đang sợ hãi lại xuất hiện chút độc ác: “Nếu như tôi là cô, dù là chán ghét một người, thì cũng tuyệt đối sẽ không vừa mới thất bại, lại mơ tưởng muốn cắn lại một nhát, bởi vì… chắc chắn sẽ thất bại!”
“Cô chờ đấy, tôi sẽ nói cho ba biết…”
“Đi đi! Nói tôi đẩy cô ngã cầu thang, nhưng chứng cứ đâu? Cô có không?” Thẩm Loan cười lạnh.
Từ buổi sáng hôm đó cô dùng lời nói kích thích Thẩm Yên phát điên trở đi, thì đã không còn ý định ngụy trang nữa, dù sao đã lộ ra răng nanh, thì sợ gì lộ ra vuốt nhọn?
Chỉ cần, Thẩm Tông Minh và Thẩm Xuân Giang không tin, thì Dương Lam va hai đứa con gái của bà ta có thể gây ra sóng gió gì?
“Hả… Chứng cứ? Cô cho rằng mình là ai? Vậy chúng ta thử đánh cược một lần, xem rốt cuộc ba và ông nội tin cô, hay là tin tôi!” Thẩm Yên vịn vách tường đứng lên, cảm giác đau thấu truyền đến từ mắt cá chân bên phải. Thà rằng cắn răng cố nén, cũng không muốn lộ ra vẻ yếu ớt trước mặt đối phương.
Trong lòng lại hận không thể bóp chết con khốn Thẩm Loan này…
Thẩm Loan liếc mắt nhìn bộ ngực phập phồng mạnh mẽ của cô ta, nụ cười không thay đổi: “Được! Cược thì cược. Cô nói tôi đẩy cô, vậy thì tôi cũng có thể nói… Cô vì chuyện buổi sáng mà ghi hận trong lòng, cố ý trượt chân ngã xuống lầu, muốn vu oan cho tôi. Trước kia có lẽ ba ba và ông nội còn có thể đứng về phía cô, nhưng sau chuyện cô đẩy tôi vào buổi sáng, cô cảm thấy lời cô nói còn đáng tin được mấy phần?”
Mặt Thẩm Yên tái đi, ra vẻ hung hăng, bất đắc dĩ, lửa giận không đủ, ánh mắt lấp lóe đã bại lộ cô ta là một kẻ miệng cọp gan thỏ.
“Người dễ dàng tha thứ cũng có mức độ, mà niềm tin không thể chịu được sự bào mòn, một lần làm loạn, rồi thêm một lần, lần nào cũng có cô, rất dễ dàng khiến người ta nghi ngờ, có đúng không? Cho nên tôi mới nói, cô chắc chắn sẽ thất bại.”
Thua vì, chỉ vì cái trước mắt, mà khinh thường kẻ địch.
Thẩm Loan lắc đầu, trong mắt lộ ra vẻ tiếc nuối: “Chị Yên, cô đúng là ngu xuẩn…” Rõ ràng nữ giúp việc trực đêm là một nhân chứng rất tốt, đáng tiếc, Thẩm Yên lại mắng đuổi cô ta đi.
Trời gây nghiệt thì còn có thể tha thứ.